Thư Viện Hoa Sen

CHƯƠNG XV PHẬT PHÁP TRONG ĐỜI SỐNG HẰNG NGÀY Mang sự tỉnh thức vào cuộc sống

ĐẾN VỚI ĐẠO PHẬT
MỘT CẨM NANG CHO NGƯỜI BẮT ĐẦU TÌM HIỂU
Tâm Diệu – Tịnh Thủy

Nhà xuất bản Ananda Viet Foundation

CHƯƠNG XV

PHẬT PHÁP TRONG ĐỜI SỐNG HẰNG NGÀY
Mang sự tỉnh thức vào cuộc sống

Đạo Phật không chỉ ở trong chùa

Khi mới bước chân vào tìm hiểu đạo Phật, nhiều người thường vô tình mang theo những định kiến đóng khung:

  • "Muốn tu hành tinh tấn thì bắt buộc phải vào chùa."
  • "Muốn học Phật thì phải đọc tụng làu làu thật nhiều kinh sách."
  • "Muốn hành trì giáo pháp thì phải làm được những điều cao siêu, khó nhọc."

Nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại. Đức Phật xuất hiện giữa cõi nhân sinh này là để giúp con người tự chuyển hóa ngay trong chính cuộc đời trần thế của họ. Ngài chưa bao giờ dạy chúng ta phải tìm cách trốn chạy khỏi những hỷ nộ ái ố, hay những cảnh thuận nghịch biến đổi khôn lường của thế gian. Điều Ngài ân cần chỉ dạy chúng ta là:

  • Sống giữa lòng cuộc đời nhưng luôn có Trí tuệ soi đường.
  • Tiếp xúc, đối đãi với mọi người chung quanh bằng lòng Từ bi rộng lớn.
  • Đối diện với trăm ngàn khó khăn, nghịch cảnh nhưng không để cho khổ đau nhấn chìm, quật ngã.

Đó mới chính là cốt tủy của việc đưa Phật pháp đi vào đời sống hằng ngày.

Tu học bắt đầu từ những điều rất nhỏ

Nhiều người thường lầm tưởng rằng tu hành là phải hướng đến những điều gì đó vô cùng lớn lao, vĩ đại. Nhưng thật ra, tiến trình chuyển hóa tâm thức lại được khơi nguồn từ những việc làm vô cùng đơn giản và mộc mạc:

  • Một hơi thở vào ra có ý thức.
  • Một lời nói nhẹ nhàng, ái ngữ dâng tặng cho người.
  • Một lần biết dừng lại, im lặng trước cơn giận đang chực chờ bùng nổ.
  • Một hành động vị tha, biết nghĩ đến niềm vui và lợi ích của người khác.
  • Một phút giây lắng đọng để khởi tâm biết ơn sâu sắc những gì mình đang có.

Những điều nhỏ bé, giản dị ấy, nếu được chúng ta kiên nhẫn thực hành đều đặn mỗi ngày, sẽ âm thầm kiến tạo nên một đời sống hoàn toàn khác biệt. Đạo Phật không chỉ đơn thuần là thay đổi những hành vi bề ngoài của chúng ta, mà giá trị tối hậu của Ngài là thay đổi tận gốc rễ cách thức chúng ta hiện diện và gắn kết với cuộc đời này.

Tỉnh thức trong từng hơi thở

Hơi thở chính là người bạn trung thành nhất, luôn đồng hành cùng chúng ta từ thuở khóc chào đời cho đến phút lâm chung. Thế nhưng, trong phần lớn thời gian của kiếp sống xuôi ngược, chúng ta lại sống một cách vô thức và lãng quên sự hiện diện của hơi thở.

  • Khi lòng trĩu nặng lo âu, hãy trở về nương tựa nơi hơi thở.
  • Khi ngọn lửa nóng giận bùng lên, hãy lập tức quay về điều phục hơi thở.
  • Khi tâm trí bất an, chao đảo, hãy chậm lại để neo giữ lòng mình vào hơi thở.

Chỉ cần một vài phút ngắn ngủi dừng lại để thở trong Tỉnh thức, chúng ta sẽ có cơ hội nhìn thấu suốt hơn vào nội tâm: "Điều gì đang thực sự xảy ra trong tâm tôi lúc này? Tôi đang phản ứng một cách bản năng, hay đang sáng suốt lựa chọn cách ứng xử?" Chính khoảng dừng nhỏ nhoi nhưng vô giá ấy có đủ sức mạnh để chuyển hóa hoàn toàn cục diện của cả một tình huống.

Phật pháp trong gia đình

Gia đình chính là trú xứ, là mảnh đất thực tập Phật pháp gần gũi và chân thật nhất. Chúng ta hoàn toàn không cần phải lặn lội đi đâu xa xôi để tìm kiếm hay thực hành lòng Từ bi. Hãy bắt đầu tưới tẩm tình thương ấy ngay với những người thân yêu đang sống bên cạnh mình dưới một mái nhà:

  • Với cha mẹ: Sâu sắc thấu hiểu và biết ơn sự hy sinh thầm lặng cả cuộc đời của đấng sinh thành; trân trọng từng phút giây quý báu còn được ở cạnh bên.
  • Với bạn đời: Học cách lắng nghe bằng cả con tim để thấu hiểu, thay vì chỉ chăm chăm đòi hỏi người kia phải hiểu mình; bao dung và sẵn sàng tha thứ cho những thiếu sót, vụng về của nhau.
  • Với con cái và cháu chắt: Thương yêu hết lòng nhưng bằng một tình thương rộng rãi, không biến tình thương ấy thành sợi dây xích kiểm soát hay áp đặt định kiến của mình lên cuộc đời trẻ thơ.

Một mái ấm gia đình mà ở đó mọi thành viên đều có sự thấu hiểu, cảm thông sâu sắc và sẵn lòng tha thứ cho nhau, thì nơi đó chính là một ngôi thiền viện trang nghiêmlý tưởng nhất để tu tập.

Khi đối diện với khó khăn

Đã làm một kiếp con người, không một ai trong chúng ta có thể né tránh khỏi những quy luật tất yếu của dòng đời: có bệnh tật, có mất mát, có thất vọng, có chia ly, và vô vàn những điều bất như ý khác.

Đạo Phật không bao giờ hứa hẹn một cách huyễn hoặc rằng người học Phật sẽ được đặc quyền miễn trừ khỏi mọi nỗi khổ niềm đau. Nhưng giáo lý của Ngài dạy chúng ta cách đối diện và nhìn nhận khổ đau bằng một cái Tâm sáng suốt, bình thản hơn. Thay vì buông xuôi và oán trách: "Tại sao chuyện bất hạnh này lại đổ ập xuống đầu tôi?", người học Phật tỉnh thức sẽ tự vấn bản thân bằng những câu hỏi hướng thượng: "Tôi có thể học hỏi và rút ra được bài học tuệ giáctừ hoàn cảnh trớ trêu này? Tôi cần phải đối diện với nghịch cảnh này như thế nào bằng tất cả trí tuệ và lòng thương tưởng?" Đó chính là nghệ thuật chuyển hóa khổ đau thành chất liệu của sự giác ngộ.

Học cách buông bỏ

Một phần lớn lao những nỗi thống khổ, dằn vặt của con người đều được khơi nguồn từ tâm lý nắm giữ và bám víu quá chặt. Chúng ta luôn bắt buộc mọi sự vật, hiện tượng phải diễn ra theo đúng định kiếný muốn chủ quan của mình; ta đòi hỏi người khác phải thấu hiểu mình một cách tuyệt đối; và ta luôn dằn vặt, ước muốn quá khứ đã qua phải khác đi.

Nhưng bản chất của cuộc đời này vốn dĩ là Vô thường – luôn biến dịch và đổi thay trong từng sát na. Nhờ thấu hiểu sâu sắc luật Vô thường, chúng ta mới học được cách buông bỏ những thứ vốn không thuộc về mình và những điều không thể nắm giữ. Cần hiểu đúng rằng, buông bỏ hoàn toàn không phải là thái độ buông xuôi, bất cần hay thờ ơ, vô trách nhiệm. Buông bỏ nghĩa là chúng ta vẫn hết lòng yêu thương, vẫn nỗ lực cố gắng cống hiến cho cuộc đời, nhưng lòng ta không bị sự bám víu, Chấp thủ làm tổn hại và đánh mất đi sự bình an nội tại. Ta sống giữa đời mà không bị cuộc đời trói buộc.

Phật pháp trong cách đối xử với người khác

Mỗi một con ngườichúng ta có duyên gặp gỡ trên vạn nẻo đường đời đều đang mang theo một câu chuyện ẩn giấu phía sau mà ta không cách nào biết hết:

  • Một người đang tỏ ra khó chịu, cộc cằn với ta, rất có thể bên trong họ đang phải gánh chịu một nỗi đau đớn tột cùng.
  • Một người chọn cách im lặng, cách biệt, có thể họ đang phải trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm vô cùng khốc liệt.
  • Một người lầm đường lạc lối, phạm phải sai lầm, thực chất họ đang rất cần một bàn tay nâng đỡ và một cơ cơ hội để phục thiện, thay đổi.

Khi dùng nhãn quan ấy để quán chiếu nhân sinh, lòng ta sẽ tự khắc bớt đi sự phán xét, định kiến. Ta biết hạ cái tôi xuống để đặt mình vào hoàn cảnh của người khác nhằm cảm thông sâu sắc. Đó chính là lúc lòng Từ bi được cụ thể hóa và tuôn chảy sinh động vào trong lòng đời đời sống.

Ăn uống và chăm sóc thân thể với tỉnh thức

Thân thể này chính là chiếc thuyền, là phương tiện quý báu duy nhất giúp chúng ta nương tựa để tu họchoàn thiện tuệ giác. Vì lẽ đó, việc chăm sóc thân thể một cách đúng đắn cũng chính là một phần không thể tách rời của một đời sống Tỉnh thức.

  • Khi ăn uống: Khởi tâm biết ơn sâu sắc đến chuỗi nhân duyên đã làm nên thực phẩm; thực hành ăn uống chừng mực, vừa đủ để nuôi dưỡng thân mạng; tuyệt đối không để cho tâm tham muốn và sự ích kỷ điều khiển miếng ăn của mình.
  • Khi nghỉ ngơi: Luôn biết lắng nghe những tín hiệu và nhu cầu thực tại của cơ thể để điều hòa kịp thời.
  • Khi làm việc: Không thô bạo vắt kiệt sức lực, không sử dụng thân thể như một công cụ bị ép buộc quá mức bởi lòng tham vọng.

Một người biết cách chăm sóc và gìn giữ sự hòa hợp giữa cả thân và tâm sẽ luôn tràn đầy năng lượng lành mạnh để sống một đời thiện lương, lợi lạc cho đời.

Phật pháp trong tuổi già

Đối với những người đã đi qua thăng trầm của cuộc đời và bước vào tuổi xế chiều, Phật pháp mang lại một sự an ủi và bệ đỡ tinh thần vô cùng sâu sắc. Tuổi già hoàn toàn không phải là một giai đoạn chỉ toàn là sự mất mát, suy hao như người ta vẫn tưởng. Trái lại, tuổi già chính là cơ hội vàng ngọc để con người ta có đủ khoảng lặng nhìn lại toàn bộ hành trình cuộc đời bằng nhãn quan Trí tuệ chín muồi:

  • Nhìn lại chặng đường dài đã qua với cái nhìn bao dung, thanh thản.
  • Khởi tâm biết ơn tất cả những thiện duyên lẫn nghịch duyên đã đến để nhào nặn nên tâm hồn mình.
  • Sẵn lòng tha thứ cho những điều còn vụng về, chưa trọn vẹn của bản thân và người khác trong quá khứ.
  • Nhẹ nhàng buông xuống những gánh nặng tâm lý, những điều không cần thiết phải mang theo hành trang phía trước.

Chung quy lại, giá trị của một đời người, đến phút cuối cùng, tuyệt đối không được đo lường bằng số lượng của cải, danh vọng mà họ đã nhọc công sở hữu, mà nó được cân đo bằng chính dung lượng của sự bình an, tự tại đích thực ngay trong tâm hồn.

Sống với cái chết bằng sự hiểu biết

Một trong những nỗi sợ hãi nguyên thủy và sâu dày nhất của con người chính là cái chết. Thế nhưng, dưới ánh sáng tuệ giác của Phật pháp, cái chết hoàn toàn không phải là một điều gì đó xa lạ, đáng sợ hay mang tính chất chấm dứt hoàn toàn.

Thực tế, trong từng giây phút, mỗi người chúng ta đều đang trải qua những "cái chết" liên tục: một ý nghĩ cũ vừa diệt đi, một giai đoạn của cuộc đời vừa khép lại, và một con người mới, một tâm thức mới lại đang được hoài thai, hình thành. Thấu hiểu quy luật Vô thường giúp chúng ta không rơi vào sự tuyệt vọng, bi lụy trước những cảnh tử biệt sinh ly. Đồng thời, thấu rõ giáo lý Duyên khởi giúp chúng ta càng thêm nâng niu, trân quý và sống trọn vẹn, có trách nhiệm với từng giây phút thiêng liêng mà mình đang có mặt trên đời.

Một ngày sống theo tinh thần Phật pháp

Một ngày sống trong sự Tỉnh thức hoàn toàn có thể được khơi dòng bằng những bước thực hành vô cùng giản dị:

  • Buổi sáng: Thức dậy với tâm niệm biết ơn sâu sắc vì ta có thêm một ngày nữa để sống và yêu thương; dành ra ít phút tĩnh lặng để quan sát hơi thở; khởi đầu ngày mới bằng một cái tâm bình an, bất biến.
  • Trong ngày: Làm bất cứ công việc gì cũng đặt trọn vẹn sự chú tâm, tỉnh giác vào đó; luôn nói những lời mang lại lợi ích và sự hòa hợp cho mọi người; canh giữ mảnh đất tâm để không bị ngọn lửa Sân hận điều khiển, dắt dẫn hành vi.
  • Buổi tối: Trước khi đi ngủ, lặng lẽ dành vài phút quán chiếu lại một ngày đã qua: Điều gì mình đã làm tốt để tiếp tục phát huy? Điều gì còn vụng về, sai sót cần chuyển hóa? Rồi sau đó, khép mắt ngủ với một cái tâm nhẹ nhàng, thảnh thơi, không vướng bận.

Người học Phật giữa cuộc đời

Người thực hành theo lời Phật dạy hoàn toàn không nhất thiết phải biến mình thành một ai đó kỳ dị, khác người hay tách biệt với xã hội. Họ vẫn hòa mình vào dòng đời, vẫn đảm nhiệm trọn vẹn vai trò của một người cha, người mẹ, người ông, người bà, người bạn, hay một người lao động bình thường trong xã hội.

Thế nhưng, điểm khác biệt vô giá nằm ở sự chuyển hóa âm thầm từ sâu thẳm thế giới bên trong của họ:

  • Tâm bớt đi sự tham lam, ích kỷ.
  • Tâm bớt đi sự nóng giận, oán hận.
  • Tâm bớt đi sự bám víu, Chấp thủ.
  • Lòng thấu hiểu và trân quý cuộc sống ngày một sâu sắc hơn.
  • Trái tim biết yêu thươngbao dung ngày một rộng mở hơn. Đó mới chính là những minh chứng, là hoa trái chân thật nhất của hành trình tu tập.

Kết luận

Phật pháp nhiệm màu hoàn toàn không nằm ở những tầng trời xa xôi hay ẩn giấu trong những triết lý huyền bí, siêu hình. Phật pháp đang hiện diện sinh động ngay trong:

  • Một hơi thởý thứcTỉnh thức.
  • Một lời nói đong đầy tình yêu thương, ái ngữ.
  • Một hành động chân thành, vị thachính trực.
  • Một tâm hồn rộng mở, biết bao dungtha thứ.

Đạo Phật không phải là một con đường dẫn dắt con người ta mải miết chạy đi tìm kiếm một hạnh phúc xa xôi nào đó ở thì tương lai hay sau khi nhắm mắt. Đạo Phật chính là nghệ thuật sống trọn vẹn, an nhiêntỉnh giác ngay trong giây phút hiện tại này. Khi chúng ta biết khơi dòng sống tỉnh thức, thì mỗi một ngày bình thường trôi qua đều biến thành một ngày tu học đầy hỷ lạc; mỗi một bước chân ta đặt xuống mặt đất đều là một bước đi vững chãi trên con đường giác ngộ; và mỗi một hơi thở vào ra đều là một sự trở về bình an với quê hương tâm hồn chân thật của chính mình.