Trước khi nhập Niết-bàn, đức Phật có di giáo tối hậu cho các chúng đệ tử: “Pháp và Luật mà Ta đã thuyết và qui định, là Đạo Sư của các ngươi sau khi Ta diệt độ.” Phụng hành di giáo của đức Thế Tôn, các vị Trưởng lão A-la-hán đã thực hiện cuộc kiết tập lần thứ nhất tại thành Vương Xá, cùng hòa hiệp phúng tụng tất cả những điều đã được Phật giảng dạy trong suốt bốn mươi lăm năm giáo hóa; nền tảng của văn hiến Phật giáo mà về sau được gọi là Tam tạng được thành lập từ đó.
Kể từ đó, giáo pháp của đức Thích Tôn theo bước chân du hóa của các Thánh đệ tử lan tỏa khắp bốn phương. Nơi nào Giáo pháp được truyền đến, nơi đó bốn chúng đệ tử học tập và hành trì theo phương ngôn của bản địa, như điều đã được đức Phật chỉ giáo: anujānāmi, bhikkhave, sakāya niruttiyā buddhavacanaṃ pariyāpuṇitunti. “Này các Tỳ kheo, Ta cho phép các ngươi học Phật ngôn bằng chính phương ngữ của mình.” Y cứ theo lời dạy này, ngay từ khởi thủy Phật ngôn đã được chuyển thể qua nhiều phương ngữ khác nhau. Khi các bộ phái Phật giáo phát triển, mỗi bộ phái cố gắng thành lập Tam tạng Thánh điển theo phương ngữ của địa phương được xem là căn cứ địa. Khi mà hệ thống văn tự tại Cổ Ấn độ chưa phổ biến, sự lưu truyền Thánh điển bằng khẩu truyền là phương tiện chính. Do khẩu truyền, những biến âm do khẩu âm của tứng địa phương khác nhau thỉnh thoảng cũng ảnh hưởng đến một vài thay đổi nhỏ trong các văn bản. Những biến thiên âm vận ấy trong nhiều trường hợp dẫn đến những giải thích khác nhau về một điểm giáo nghĩa giữa các bộ phái. Tuy nhiên, nhìn từ đại thể, các giáo nghĩa trọng yếu vẫn được hiểu và hành trì như nhau giữa tất các các truyền thống, Nam phương cũng như Bắc phương. Điều có thể được khẳng định qua các công trình nghiên cứu tỉ giảo về văn bản trong hai nguồn văn hệ Phật giáo hiện tại: Pali và Hán tạng. Các bản Hán dịch xuất xứ từ A-hàm, và các bản văn Pali hiện đọc được, đại bộ phận đều nhất trí. Do đó, những điều được cho là dị biệt giữa hai truyền thống Nam và Bắc phương, mà thường hiểu lệch lạc và Tiểu thừa và Đại thừa, chi là sự khác biệt bởi mỗi trường lịch sử văn minh theo các địa phương và dân tộc. Đó là sự khác biệt giữa nguyên thủy và phát triển. Phật pháp truyền sang phương Nam, đến các nước Nam Á, nới đó sự phát triển văn minh và các định chế xã hội chưa đến mức phức tạp, nên giáo pháp của Phật được hiểu và hành gần với nguyên thủy. Về phương Bắc, tại các vùng Đông Bắc Ấn, và Tây Bắc Trung Quốc, nhiều chủng tộc dị biệt, nhiều nền văn hóa khác nhau, và cũng do đó cũng xuất hiện nhiều định chế xã hội khác nhau. Phật pháp được truyền vào đó, một thời đã trở thành quốc giáo của nhiều nước. Thích ứng theo sự phát triền của đất nước ấy, từ ngôn ngữ, phong tục, định chế xã hội, giáo pháp của đức Phật cũng dần dần được bản địa hóa.
Thánh điển Tam tạng là nguồn suối cho tất cả nhận thức về Phât pháp, để học tập và hành trì, cũng như để nghiên cứu. Kinh tạng và Luật tạng là tập đại thành Pháp và Luật do chính đức Phật giảng dạy và quy định, là sở y cho tri thức và hành trì của Thánh để tử để tiến tới thành tựu cứu cánh Minh và Hành. Kinh và Luật cũng bào gồm những diễn giải của các Thánh đệ tử được thân truyền từ kim khẩu của đức Phật. Luận tạng, theo truyền thống Thượng tọa bộ Nam phương, và cũng theo truyền thống Hữu bộ, do chính đức Phật thuyết. Nhưng các đại luận sư như Thế Thân (Vasubandhu), cũng như hầu hết các nhà nghiên cứu Phật học trên thế giới hiện đại, đều không công nhận truyền thuyết này, mà cho rằng đó là tập đại thành các công trình phân tích, quảng diễn, và hệ thống hóa những điều đã được Phật thuyết trong Pháp và Luật. Kinh và Luật tạng được thành lập trong một khoảng thời gian nhất định, trực tiếp hoặc gián tiếp từ kim khẩu của Phật, và là sở y chung cho tất cả các bộ phái Phật giáo, bao gồm cả Phật giáo Đại thừa, mặc dù có những sai biệt biệt do vấn đề truyền khẩu với các khẩu âm và phương ngữ khác nhau, theo thời gian và địa vực.
Luận tạng là bộ phận Thánh điển phản ánh lịch sử phát triển của Phật giáo, bao gồm các phương diện tín ngưỡng tôn giáo, tư duy triết học, nghiên cứu khoa học, định chế và tổ chức xã hội chính trị. Tổng quát mà nói, đó không chỉ là phản ánh lịch sử phát triển của nội bộ Phật giáo, mà trong đó cũng phản ánh toàn bộ văn minh tại những nơi mà Phật được truyền đến. Điều này cũng được chứng minh cụ thể bởi lịch sử Việt nam.
Mỗi bộ phái Phật giáo tự xây dựng cho mình một nền văn hiến Luận tạng riêng biệt, tập hợp các luận giải giáo nghĩa, bảo vệ kiến giải Phật pháp của mình, bài trừ các quan điểm dị học. Đây là nền văn hiến đồ sộ, liên tục phát triển trên nhiều khu vực địa lý khác nhau. Cho đến khi Hồi giáo bành trướng tại Ấn độ, Phật giáo bị đào thải. Một bộ phận văn hiến Phật giáo được chuyển sang Tây tạng, qua các bản dịch Phạn Tạng, và một sô lớn nguyên bản Phạn văn được bảo trì. Một bộ phận khác, lớn nhất, gần như hoàn chỉnh nhất, văn hiến Phật giáo được chuyển dịch sang Hán tạng, bao gồm hầu hết mọi xu hướng tư tưởng dị biệt của Phật giáo phát triển trong lịch sử Ấn độ, từ Nguyên thủy, Bộ phái, Đại thừa, cho đến Mật giáo.
Truyền thuyết ghi rằng Phật giáo được truyền vào Trung hoa dưới đời Hán Minh đế, niên hiệu Vĩnh bình thứ 10 (tl. 65), và bản kinh Phật đầu tiên được dịch sang Hán văn là kinh Tứ thập nhị chương, do Ca-diếp Ma-đằng và Trúc Pháp lan. Nhưng truyền thuyết này không được nhất trí hoàn toàn giữa các nhàn nghiên cứu lịch sử Phát giáo Trung quốc. Điều chắc chắn là Khang Tăng Hội, quê quán Việt nam, xuất phát từ Giao Chỉ (Việt nam), đã đưa Phật giáo vào Giang tả, miền Nam Trung hoa. Các công trình phiên dịch và chú giải của Khang Tăng Hội đã chứng tỏ rằng trước đó, tức từ năm thứ 247 kỷ nguyên tây lịch, thời gian được nói là Tăng Hội vào đất Kiến nghiệp, quy y cho Tôn Quyền, Phật giáo đã phát triển đến một hình thái nhất định tại Việt Nam, cùng một số kinh Phật được phiên dịch. Điều này cũng được củng cố thêm bởi những điều được ghi chép trong Mâu Tử - Lý hoặc luận. Có lẽ do hậu quả của thời kỳ Bắc thuộc, hầu hết những điều được tìm thấy trong hành trạng của Khang Tăng Hội và trong ghi chép của Mâu tử đều bị xóa sạch. Chỉ tồn tại những gì được ghi nhận là truyền từ Trung quốc.
Dịch giả Phạn Hán đầu tiên tại Trung quốc được khẳng định là An Thế Cao (đến Trung quốc trong khoảng tl. 147 – 167). Tất nhiên trước đó hẳn cũng có các dịch giả khác mà tên tuổi không được ghi nhận. Lương Tăng Hựu căn cứ trên bản Kinh lục xưa nhất của Đạo An (tl. 312 - 385) ghi nhận có chừng 134 kinh không rõ dịch giả; và do đó cũng không xác định trước hay sau An Thế Cao.
Sự nghiệp phiên dịch Phật kinh Phạn Hán liên tục từ An Thế Cao, cho đến các đời Minh, Thanh được tập thành trong 32 tập của Đại chính, bao gồm Thánh điển nguyên thủy, Bộ phái, Đại thừa, Mật giáo, 1692 bộ. Những trước tác của Trung hoa, từ sớ giải, luận giải, cho đến sử truyện, du ký, v.v., tập thành từ tập 33 đên 55 trong Đại chính, gồm 1492 tác phẩm. Số tác phẩm được ấn hành trong Tục tạng chữ Vạn còn nhiều hơn thế nữa. Đây là hai bản Hán tạng tương đối đầy đủ nhất, trong đó tạng Đại chính được sử dụng rộng rãi trên quy mô thế giới.
Sự nghiệp phiên dịch Kinh điển ở nước ta được bắt đầu rất sớm, có thể trước cả thời Khang Tăng Hội, mà dấu vết có thể tìm thấy trong Lục độ tập kinh. Ngôn ngữ phiên dịch của Khang Tăng Hội là Hán văn. Hiện chưa có phát hiện nào về các bản dịch Kinh Phật bằng tiếng quốc âm. Suốt trong thời kỳ Bắc thuộc, do nhu cầu tinh thông Hán văn như là sách lược cấp thời để đối phó sự đồng hóa của phương Bắc, Hán văn trở thành ngôn ngữ thống trị. Vì vậy công trình phiên dịch Kinh điển thành quốc âm không thể thực hiện. Bởi vì, công trình phiên dịch Tam tạng tại Trung hoa thành tựu đồ sộ được thấy ngày nay chủ yếu do sự bảo trợ của triều đình. Quốc âm chỉ được dùng như là phương tiện hoằng pháp trong nhân gian.
Cho đến thời Pháp thuộc, trước tình trạng vong quốc và sự đe dọa bởi văn hóa xâm lược, văn hóa dân tộc có nguy cơ mất gốc, cho nên sơn môn phát động phong trào chấn hưng Phật giáo, phổ biến kinh điển bằng tiếng Quốc ngữ qua ký tự La-tinh. Từ đó, lần lượt các Kinh điển quan trọng từ Hán tạng trong được phiên dịch theo nhu cầu học và tu của Tăng già và Phật tử tại gia. Phần lớn các Kinh điển này đều thuộc Đại thừa, chỉ một số rất ít được trích dịch từ các A-hàm. Dù Đại thừa hay A-hàm, các Kinh Luận được phiên dịch đều không theo một hệ thống nào cả. Do đó sự nghiên cứu Phật học Việt nam vẫn chưa có cơ sở chắc chắn. Mặt khác, do ảnh hưởng ngữ pháp Phạn, các bản dịch Hán hàm chứa một số vấn đề ngữ pháp Phạn Hán khiến cho ngay cả các nhà chú giả Kinh điển lớn như Cát Tạng, Trí Khải cũng phạm phải rất nhiều sai lầm. Chính Ngạn Tông, người tổ chức dịch trường theo lệnh của Tùy Dạng đế đã nêu lên một số sai lầm này. Cho đến Huyền Trang, vì phát hiện nhiều sai lầm trong các bản Hán dịch nên quyết tâm nhập Trúc cầu pháp, bất chấp lệnh cấm triều định và các nguy hiểm trên lộ trình.
Ngày nay, do sự phát hiện nhiều bản Kinh Luận quan trọng bằng tiếng Sanskrit, cũng như sự phổ biến ngôn ngữ Tây tạng, mà phần lớn Kinh điển Sanskrit được phiên dịch, nên nhiều công trình chỉnh lý được thực hiện cho các bản dịch Phạn Hán. Thêm vào đó, do sự phổn biến ngôn ngữ Pali, vốn được xem là ngôn ngữ Thánh điển gần với nguyên thuyết nhất, một số sai lầm trong các bản dịch A-hàm cũng được chỉnh lý, và tỉ giáo, khiến cho lời dạy của Đức Thích Tôn được thọ trì một cách trong sáng hơn.
Trên đây là những nhận thức cơ bản để Ban phiên dịch Đại tạng kinh Viêt nam y theo đó mà thực hiện các bản dịch. Trước hết, là bản dịch các kinh A-hàm đang được giới thiệu ở đây. Các kinh thuộc bộ A-hàm được dịch sang Hán rất sớm, kể từ thời Hậu Hán với An Thế Cao. Nhưng phần lớn các truyền bản này đều phát xuất từ Tây vực, từ các nước Phật giáo thịnh hành thời đó như Quy-tư, Vu-điền. Do khẩu âm và phương ngữ nên trong các truyền bản được nói là Phạn văn đã hàm chứa khá nhiều sai lạc. Điều này có thể thấy rõ qua sự so sánh các đoạn tương đương Pali, hay các dẫn chứng trong Đại Tì-bà-sa, Du-già sư địa. Thêm vào đó, các dịch giả hầu hết đều học Phật và học tiếng Sanskrit tại các nước Tây vực chứ không trực tiếp tại Ấn độ như La-thập và Huyền Trang, nên trình độ ngôn ngữ Phạn có hạn chế. Các vị ấy khi vừa đặt chân lên Trung hoa, do khát vọng thâm thiết của các Phật tử Trung hoa, muốn có thêm kinh Phật để học và tu, cho nên trong khi chưa tinh thông tiếng Hán, mà công trình phiên dịch lại được thôi thúc cần thực hiện. Vì không tinh thông Hán ngữ nên công tác phiên dịch luôn luôn qua trung gian một người chuyển ngữ. Quá trình phiên dịch đi qua nhiều giai đoạn mà chính người chủ dịch không thể quán triệt, cho nên trong các bản dịch hàm chứa những đoạn văn rất tối nghĩa, và nhiều khi nhầm lẫn. Trong tình hình như vậy, một bản dịch Việt từ Hán đòi hỏi rất nhiều tham khảo để hy vọng tiếp cận với nguyên bản Sanskrit đã thất lạc, và cũng từ đó mà hy vọng có thể tiếp cận với lời Phật dạy hơn, điều mà các bản Hán dịch do trở ngại ngôn ngữ đã không thể thực hiện được.
Đại Tạng kinh Việt nam chủ yếu căn cứ trên Đại chánh Đại tạng kinh, Nhật bản, gồm 100 tập, được biên tập khởi đầu từ niện hiệu Đại chánh (Taisho) thứ 11, tl. 1922, cho đến niên hiệu Chiêu hòa (Showa) thứ 9, tl. 1934, tập hợp trên 100 nhà nghiên cứu Phật học hàng đầu của Nhật bản, dưới sự chủ trì của Cao Nam Thuận Thứ lang (Takakusu Junjiro) và Độ Biên Hải Húc (Watanabe Kaigyoku). Để bản sử dụng là bản in của Chùa Hải ấn, Triều tiên, được gọi là bản Cao-lệ. Công trình chỉnh lý văn bản căn cứ các khắc bản Tống, Nguyên, Minh, cùng một số khắc bản và thủ bản tại Hoa và Nhật khác như tả bản Thiên bình, bản Liêu của Cung nội sảnh, bản chùa Đại Đức, bản chùa Vạn Đức, v.v. Một số bản văn được phát hiện tại các vùng trong Tây vực như Vu Điền, Đôn Hoàng, Quy Tư, Cao Xương, cũng được dùng làm tham khảo. Nhiều đoạn văn từ Pali và Sanskrit cũng được dẫn dưới cước chú để đối chiếu đoạn Hán dịch mà người biên tập nghi ngờ là không chính xác hoặc thuộc về dị bản nào đó.
Sự nghiệp [xây dựng Đại Tạng Kinh tiếng Việt] như vậy không thể là cống hiến cá biệt của một cá nhân hay tập thể, của một Giáo hội hay hệ phái, mà là sự nghiệp chung của toàn thể Tăng tín đồ Phật giáo Việt nam, không chỉ một thế hệ, mà liên tục trong nhiều thế hệ, cùng tồn tại và tiến bộ theo đà thăng tiến của xã hội và nhân loại. Trên hết là báo đáp ân đức của Phật Tổ, đã vì an lạc của chúng sanh mà trải qua vô vàn khổ hạnh, qua vô số a-tăng-kỳ kiếp. Thứ đến, kế thừa sự nghiệp hoằng pháp lợi sanh của Thầy Tổ để cho ngọn đèn Chánh pháp luôn luôn được thắp sáng trong thế gian.
Vì vậy, chúng tôi khẩn thiết, trên nương nhờ uy thần nhiếp thọ của Chư Phật và Thánh Tăng, cùng với sự tán trợ của chư vị Trưởng lão hiện tiền trong hàng Tăng bảo, kêu gọi sự hỗ trợ cống hiến bằng tất cả tâm nguyện và trí lực, bằng tất cả hằng sản và hằng tâm, của bốn chúng đệ tử Phật, cho sự nghiệp hoằng pháp đệ nhất tối thắng này được tiến hành vững chắc và liên tục từ thế hệ này cho đến nhiều thế hệ tiếp theo, duy trì ngọn đèn Chánh pháp tồn tại lâu dài trong thế gian vì lợi ích và an lạc của hết thảy chúng sanh.
Trích lời Hòa thượng Thích Tuệ Sỹ và thầy Trí Siêu (Lê Mạnh Thát)
Nội dung Đại tạng Đại chánh được phân làm ba phần chính:
Phần thứ nhất, gồm 32 tập, là các bản dịch Phạn Hán bao gồm Kinh, Luật, Luận, được thuyết bởi chính kim khẩu của Phật, hay được kiết tập bởi các Thánh đệ tử, hoặc được trước tác bởi các Luận sư.
Phần thứ hai, từ Đại chánh tập 33 đến tập 55, trước tác của Trung hoa, bao gồm các sớ giải Kinh, Luật, Luận, và luận thuyết riêng biệt của các tông phái Phật giáo Trung hoa, các sử truyện, truyện ký, du ký, truyền kỳ; các bản Hán dịch thuộc ngoại giáo như Thắng luận, Số luận, Ba tư giáo, Thiên chúa giáo, các tập ngữ vững Phạn Hán, giáo khoa Phạn Hán, các Kinh lục.
Phần thứ ba, từ tập 56 đến 85, tập hợp các trước tác của Nhật Bản, gồm các sớ giải Kinh, Luật, Luận, phần lớn căn cứ trên các bản sớ giải Trung hoa mà giải nghĩa rộng thêm, và các luận thuyết của các tông phái tại Nhật bản. Còn lại 12 tập sưu tập các đồ tượng, tranh ảnh, phần lớn là các đồ hình mạn-đà-la của Mật tông. 3 tập cuối, tổng mục lục, liệt kê nội dung các bản Đại tạng lưu hành.
II. ĐẠI TẠNG KINH VIỆT NAM
ĐẠI TẠNG KINH VIỆT NAM là một tập hợp các bản dịch Việt Đại tạng kinh Phật giáo từ truyền bản tiếng Trung Quốc, có tham cứu các truyền bản tiếng Phạn, Pali và Tây Tạng. Do đó, nó bao gồm toàn bộ các kinh điển Phật giáo đã được dịch ra tiếng Việt đã và đang lưu hành từ trước tới nay.
Chúng ta đều biết, ngay từ thời kỳ Phật giáo truyền vào Việt Nam dưới triều đại Hùng Vương, đã có một số kinh điển được dịch ra tiếng Việt từ các truyền bản tiếng Phạn hay Pali. Những bản kinh tiếng Việt đầu tiên này tuy ngày nay đã tán thất qua thời gian, nhưng một số cấu trúc ngữ pháp tiếng Việt vẫn còn tồn tại trong các bản kinh tiếng Trung Quốc được dịch từ các văn bản tiếng Việt này, như Lục độ tập kinh, Cựu tạp thí dụ kinh, v.v… Những thế kỷ tiếp theo, truyền thống dịch kinh ra tiếng Việt này vẫn được tiếp tục mà dấu vết có thể tìm thấy qua một bài thơ ngũ ngôn của nhà thơ nổi tiếng thời Đường là Trương Tịch (750-820). Nhưng do thiên tai lẫn địch họa, bản kinh tiếng Việt đầu tiên hiện còn lại là một bản dịch vào thế kỷ 15, được biết dưới tên Đại báo phụ mẫu ân trọng kinh, của thiền sư Viên Thái (1380-1440).
Qua thế kỷ 16 ta có bản dịch Quan Âm chân kinh, thường được biết dưới tên Truyện Phật bà Quan Âm (khoảng 1585- …?).
Đến thế kỷ 17 ta có một loạt các bản dịch giải của Minh Châu Hương Hải (?-?...) mà chúng ta hiện đã tìm thấy, như Diệu pháp liên hoa kinh, A-di-đà kinh, Ma-ha-bát-nhã ba-la-mật-đa tâm kinh v.v…
Thế kỷ 18
chứng kiến sự
xuất hiện các bản dịch
Luật tạng như Sa-di quốc âm
thập giới của Như Trừng (1690-1780),
Oai nghi diễn âm của
Như Thị (1680-1740?), v.v…
Qua thế kỷ 19 ta có bản dịch
Pháp hoa quốc ngữ kinh do Pháp Liên
thực hiện năm 1852 (1856?). Từ đây trở đi
kinh điển Phật giáo bằng tiếng Việt càng ngày
xuất hiện càng nhiều. Cho nên,
Đại tạng kinh Việt Nam là một tập hợp những
bản kinh đã được dịch ra tiếng nước ta từ các truyền bản tiếng
Trung Quốc và một số tiếng khác như Phạn,
Tây Tạng.
Riêng bản dịch tiếng Việt của
kinh điển Phật giáo từ các truyền bản tiếng Pali thì
chúng tôi cho in riêng, theo
tiêu chuẩn quốc tế, và được đặt tên là
Đại tạng kinh Nam truyền.
Do đó
ĐẠI TẠNG KINH VIỆT NAM không
bao gồm các
bản kinh tiếng Việt được dịch từ các truyền bản Pali.
Trên đây là
giới thiệu sơ bộ vài nét chính của
Đại tạng kinh Việt Nam, được
biên dịch và
ấn hành với
mục đích cung cấp cho các
Phật tử và người
nghiên cứu Việt Nam những
bản kinh tiếng Việt hình thành qua
lịch sử. Các
bản kinh nào chưa được dịch hoặc dịch chưa hoàn chỉnh,
chúng tôi sẽ
tuần tự cho dịch lại để in vào bộ
Đại tạng kinh này.
Bản dịch
Đại tạng kinh Việt nam chọn Đại chánh tạng làm để bản,
phiên dịch tất cả
tác phẩm được
ấn hành trong đó.
Phàm lệ để
thực hiện bản dịch tạm thời được
quy định như sau:
1.
Đại tạng kinh Việt Nam bao gồm tất cả các bản dịch tiếng Việt của
Tam Tạng Kinh Điển Phật giáo đã
xuất hiện ở nước ta từ trước
đến nay, qua các
thời kỳ với nhiều dịch giả khác nhau, để cho thấy quá trình hình thành
Đại tạng kinh Việt Nam qua
lịch sử.
2. Về bản đáy, bản dịch Việt căn cứ trên ấn bản
Đại chính tân tu Đại tạng kinh 100 tập, mỗi tập trên dưới 1000 trang chữ Hán cỡ 10pt và sẽ được đánh số theo thứ tự của số ghi trong bản in Đại chính. Mỗi trang của bản in Đại chính được chia làm ba cột: a, b, c. Số trang và cột này đều được ghi trong bản dịch để tiện
tham khảo.
3. Vì thế, một
bản kinh chữ Hán có thể có nhiều bản dịch tiếng Việt, nên sau số thứ tự của Đại chính, sẽ đánh thêm các mẫu tự A, B, C… để
phân biệt các bản dịch tiếng Việt khác nhau của cùng một
bản kinh chữ Hán đó.
4. Về xử lý văn bản trong khi
phiên dịch, phần lớn căn cứ
công trình hiệu đính và
đối chiếu của bản Đại chính.
Ngoài ra,
tham khảo thêm các
công trình hiệu đính và
đối chiếu khác.
5. Giữa các ấn bản có những điểm khác nhau, bản Việt sẽ
lựa chọn hoặc
hiệu đính theo
nhận thức của người dịch.
6. Trong bản Hán, nếu chỗ nào xét thấy văn dịch hay
từ ngữ không
phù hợp với
giáo nghĩa truyền thống phổ biến, người dịch sẽ
tham khảo các Kinh, Luật, Luận
cần thiết để hiệu chính. Những hiệu chính này được
giải thích ở phần cước chú.
7. Bản Hán dịch
thực hiện căn cứ phần lớn trên sự
truyền khẩu. Do đó những từ
phát âm tương tự dễ đưa đến
ngộ nhận, như sam Pāli hay sama và samyak; cala và jala; muti và muṭṭhi, v.v… Trong những
trường hợp này, người dịch sẽ
tham chiếu các kinh tương đương, các bản Hán biệt dịch,
suy đoán tự dạng
nguyên thủy có thể có trong Phạn bản để hiệu chính. Những hiệu chính này đều được ghi ở phần cước chú.
8. Do các truyền bản khác nhau giữa các
bộ phái, để có
nhận thức về
giáo nghĩa nguyên thủy, chung cho tất cả, cần có những
nghiên cứu đối chiếu sâu rộng. Công việc này ngoài khả năng
hiện tại của các dịch giả.
Tuy nhiên, trong
trường hợp có thể, những điểm dị biệt giữa các truyền bản sẽ được
ghi nhận và
đối chiếu. Những
ghi nhận này được nêu ở phần cước chú.
9. Bản Hán dịch được phân thành số quyển. Bản dịch Việt không chia số quyển như vậy, nhưng sẽ ghi ở phần cước chú mỗi khi bắt đầu một quyển khác.
10. Các từ
Phật học trong một số bản Hán dịch
nếu không phổ biến, do đó có thể gây khó khăn cho việc đọc và
nghiên cứu. Trong các
trường hợp như vậy, tuy vẫn giữ nguyên dịch ngữ của bản Hán, nhưng dịch ngữ tương đương
thông dụng hơn sẽ được ghi trong phần cước chú. Trong
trường hợp có thể, sẽ ghi luôn dịch giả của những dịch ngữ này và
xuất xứ của chúng từ bản dịch nào để tiện việc
tham khảo.
11. Các kinh sách
tham khảo trong cước chú đều được viết tắt theo qui định
phổ thông của giới
nghiên cứu quốc tế; xem qui định về viết tắt ở cuối mỗi tập của
Đại tạng kinh Việt nam.
III. PHƯƠNG ÁN THỰC HIỆN
Dự án thực hiện bao gồm các
công trình phiên dịch,
biên tập, và
ấn hành, một
Hội Đồng phiên dịch Đại tạng kinh Việt nam được
thành lập, được điều phối bởi Tổng
biên tập, với các
nhiệm vụ được phân phối như sau:
1. Ủy ban Phiên dịch Để
hoàn tất một bản dịch, các công tác sau đây cần được
thực hiện:
a. Phiên dịch trực tiếp: Các văn bản
lần lượt được phân phối đến các vị có
trình độ Hán văn
tương đối,
kiến thức Phật học cơ bản, và khả năng
ngôn ngữ cần thiết,
phiên dịch trực tiếp từ Hán sang Việt.
b. Hiệu đính và chú thích: Nhiệm vụ chủ yếu của phần
hiệu đính là đọc lại bản dịch thô và bổ túc những
sai lầm có thể có trong bản dịch. Trong
thực tế, người
hiệu đính còn phải làm nhiều hơn thế nữa.
Trước hết là phần chỉnh lý văn bản. Phần này đáng lý phải
thực hiện trước khi
phiên dịch. Việc chỉnh lý văn bản
thoạt tiên có vẻ
đơn giản, vì người dịch chỉ
lưu ý một số nhầm lẫn trong việc khắc bản của để bản. Những điểm khác nhau giữa các bản khắc hầu hết được ghi ở cước chú trong ấn bản Đại chánh, người dịch chỉ cần
hiểu rõ nội dung đoạn dịch thì có thể
lựa chọn những từ
thích hợp trong cước chú.
Tuy nhiên, do
hạn chế về
trình độ Phật pháp và khả năng
tham khảo nên
đa số người dịch không chọn được từ
chính xác. Mặt khác, ngay cả các từ trong cước chú không phải
hoàn toàn chính xác. Ngay cả
Đại sư Ấn Thuận cũng phạm phải một số
sai lầm khi chọn từ, vì không
tìm ra các đoạn Pali hoặc Sanskrit tương đương nên phải
dựa trên ức đoán. Những
ức đoán phần nhiều là sai. Mặt khác, nhiều
sai lầm không phải do tả bản hay khắc bản, mà do chính từ truyền bản. Bởi vì,
kinh điển từ
Ấn độ truyền sang hầu hết đều do
khẩu truyền. Những
biến đổi trong khẩu âm,
phát âm, khiến nhầm lần từ này với từ khác, làm cho
ý nghĩa nguyên thủy của
giáo lý sai lạc. Người dịch từ Hán văn mà không có
trình độ Phạn văn
nhất định thì không thể phát hiện những
sai lầm này. Điều đáng
lưu ý những
sai lầm này
xuất hiện rất nhiều và rất
thường xuyên trong nhiều bản dịch Phạn Hán.
Phần
hiệu đính tập trung trên
cú pháp Phạn mà
ảnh hưởng của nó trong các bản dịch khiến cho nhiều khi ngay cả những vị
tinh thông Hán, ngay cả đến các nhà
chú giải kinh điển nổi tiếng cũng phải nhầm lẫn. Để
hiểu rõ nội dung bản dịch Hán,
cần thiết phải tìm lại nguyên bản Phạn để
đối chiếu.
Đại sư Cát Tạng đã vấp phải
sai lầm khi không có cơ sở để phân
tích mệnh đề Hán dịch là
năng động hay
thụ động, do đó đã nhầm lẫn người giết với kẻ
bị giết. Đó là một đoạn văn trong Thắng man mà nguyên bản Phạn của kinh này đã thất lạc, nhưng đoạn văn tương đương lại được
tìm thấy trong trích dẫn của Sikṣasamuccaya của Sāntideva.
Nếu không tìm thấy đoạn Sanskrit được trích dẫn này thì không ai có thể biết rằng
Cát Tạng đã nhầm lẫn.
Rất nhiều
kinh điển trong nguyên bản Phạn đã bị thất lạc. Ngay cả những
tác phẩm quan
trọng như Đại Tì-bà-sa chỉ
tồn tại trong bản dịch của
Huyền Trang. Nhiều đoạn được trích dẫn trong bản dịch Câu-xá, mà Phạn văn đã được phát hiện, cũng giúp người đọc Đại Tì-bà-sa có manh mối để đi sâu vào nội dung. Đọc một bản văn mà không nắm vững nội dung của nó, nghĩa là chính dịch giả cũng không hiểu, hoặc hiểu sai, sao có thể
hy vọng người đọc hiểu được đoạn văn phiên dịch? Do đó, công tác
hiệu đính không
đơn giản chỉ bổ túc những khuyết điểm trong bản dịch về lối hành văn, mà đòi hỏi
công phu tham khảo rất nhiều để nắm vững nội
dung nguyên tác trong một
giới hạn khả dĩ.
Đại tạng kinh Việt nam là bản dịch Việt từ Hán tạng, do đó không thể tự tiện thay đổi nội dung dù phát hiện những
sai lầm trong bản Hán. Những
sai lầm mang tính
lịch sử, do đó không được phép
loại bỏ tùy tiện. Tuy vậy, bản dịch Việt cũng không thể bỏ qua những nhầm lẫn được phát hiện. Những phát hiện
sai lầm cần được nêu lên, và những
hiệu đính cũng cần được đề nghị. Những điểm này được ghi ở phần cước chú để cho bản Việt vẫn còn gần với bản Hán dịch.
Trên đây là một số
điều kiện tất yếu để
thực hiện một bản dịch
tương đối khả dĩ
chấp nhận. Trong
tình hình hiện tại,
chúng ta chỉ có rất ít vị có thể hội đủ
điều kiện yêu cầu như trên. Do đó,
dự án thực hiện hướng đến
chương trình đào tạo, không
đơn giản chỉ là
đào tạo chuyên gia dịch thuật, mà là
bồi dưỡng những vị có
trình độ Phật học cao với khả năng đọc và hiểu các
ngôn ngữ chuyển tải
Thánh điển, chủ yếu các thứ tiếng Pali, Sanskrit,
Tây tạng và Hán. Trong hình
nghiên cứu Phật học hiện tại trên
thế giới, người muốn
nghiên cứu Phật học mà không biết đến các
ngôn ngữ này thì khó có thể nắm vững
giáo nghĩa căn bản. Và đây cũng là điều mà
Ngạn Tông đã nêu rõ trong các
điều kiện tham gia dịch thuật trong viện
phiên dịch bảo trợ bởi Tùy Dạng đế, mặc dù
Ngạn Tông chỉ
yêu cầu hiểu biết Phạn văn nhưng
đồng thời cũng
yêu cầu kiến thức uyên bác không chỉ
tinh thông Phật điển mà còn cả thư tịch
ngoại giáo.
Chi tiết chương trình đạo tạo cần được trình bày trong một dịp khác.
2. Ủy ban Ấn hành. Công tác
ấn hành gồm các phần:
a. Sửa lỗi chính tả của các bản dịch Hiện tại lỗi chính tả trong các bản dịch do các Thầy, Cô, và
Phật tử tự nguyện chỉnh sửa. Nhưng chỉ là công
tác nghiệp dư, do không chuyên trách, và do đó cũng thiếu
kinh nghiệm trong việc phát hiện lỗi, nên các bản in
phổ biến tồn tại khá nhiều lỗi chính tả.
b. Trình bày bản in Công tác này
tùy thuộc điều kiện kỹ thuật vi tính.
Sơ khởi, ban
ấn hành chưa đủ
điều kiện để có những vị thành thạo
sử dụng kỹ thuật vi tính trong việc trình bày văn bản. Công việc này
hiện tại do các Thầy Cô
phụ trách, với
trình độ kỹ thuật do tự học, và tự phát.
Vì vậy, trong nhiều
trường hợp không khắc phục được lỗi kỹ thuật nên
hình thức trình bày của bản văn chưa được
hoàn hảo như
mong đợi.
Sự nghiệp phiên dịch được định khoảng 15 năm, hoặc có thể lâu hơn nữa.
Hình thức Đại tạng kinh do đó không thể được thiết kế
một lần hoàn hảo. Trong
diễn tiến như vậy, tất nhiên
trình độ kỹ thuật được
cải tiến theo
thời gian, khiến cho
hình thức trình bày cũng cần thay đổi cho
phù hợp với
thời đại.
Hậu quả sẽ khó
tránh khỏi là sự không đồng bộ giữa các tập
Đại tạng kinh ấn hành trước và sau.
c. Ấn loát Sau khi
hình thức trình bày được
chấp nhận, bản dịch được đưa đi nhà in.
Trách nhiệm ấn loát được giao cho nhà in với các điều khoản được ghi thành hợp đồng.
Vấn đề ấn loát như vậy
tương đối ổn định.
Tuy nhiên, cũng cần có người chuyên trách để
theo dõi quá trình
ấn loát, hầu tránh những sai sót kỹ thuật có thể có do nhà in
d. Phát hành, phổ biến và vận động Một
nhiệm vụ không
kém quan trọng là phát hành và
phổ biến Đại tạng kinh. Công việc này đáng
lý do một ban phát hành chuyên trách. Nhưng trong
điều kiện nhân sự
hiện tại, một Ban như vậy chưa thể
thành lập, do đó ban
ấn hành kiêm nhiệm.
Thêm nữa,
công trình phiên dịch là
sự nghiệp chung của
toàn thể Phật tử Việt nam, không
phân biệt Giáo hội, hệ phái, do đó cần có sự
tham gia và
cống hiến của
chư Tăng Ni,
Phật tử, bằng
hằng sản và
hằng tâm, bằng
tâm nguyện cá nhân hay tập thể dưới các
hình thức hỗ trợ và
bảo trợ bằng
vật chất hoặc
tinh thần,
cống hiến bằng tất cả khả năng
vật chất và
trí tuệ. Công việc
vận động này để cho được hữu hiệu với sự
tham gia tích cực của nhiều chúng
đệ tử cũng cần được chuyên trách bởi một ban
vận động. Trong
điều kiện nhân sự
hiện tại, ban
ấn hành kiêm nhiệm.
HẬU TỪ Trải qua trên dưới 2 nghìn năm
du nhập, những
giáo nghĩa căn bản mà
đức Phật đã giảng được học và hành tại
Việt nam, đã đem lại nhiều
an lạc cho nhiều
cá nhân và
xã hội, đã góp phần
xây dựng tình cảm và
tư duy của các
cộng đồng cư dân trên đất nước Việt. Thế nhưng,
sự nghiệp phiên dịch cũng như
ấn hành để
phổ biến Thánh điển, làm nền tảng
sở y cho sự học và hành, chưa được
thực hiện trên quy mô rộng lớn toàn quốc.
Sự nghiệp phiên dịch tại
Trung quốc trải qua gần hai nghìn năm, với
thành tựu vĩ đại, tập
đại thành và
bảo tồn kho tàng
Thánh điển thoát qua nhiều trận hủy diệt do những
đức tin mù quáng,
cuồng tín.
Sự nghiệp ấy đại bộ phận do các
quốc vương Phật tử tích cực bảo trợ, đã là
sự nghiệp chung của
toàn thể nhân dân theo từng giai đoạn
đặc biệt của
lịch sử.
Việt nam tuy cũng có các
minh quân Phật tử, nhưng do tác dộng bởi các
yếu tố chính trị
xã hội nên chưa từng được tổ chức quy mô dưới sự
bảo trợ của triều đình. Chỉ do
yêu cầu thực tế học và hành mà một số
kinh điển được
phiên dịch, nhưng chưa đủ để
lập thành nền tảng
tương đối hoàn bị cho sự
nghiên cứu sâu
giáo nghĩa.
Gần đây, vào năm 1973, một
Hội đồng phiên dịch Tam tạng lần đầu tiên
trong lịch sử được
thành lập.
Chủ tịch:
Thượng tọa Thích
Trí TịnhTổng
thư ký:
Thượng tọa Thích Quảng Độ
Với các thành viên quy tụ tất cả các
Thượng Tọa và
Đại Đức đã có
công trình phiên dịch và có
uy tín trên
phương diện nghiên cứu Phật học, dưới sự
chỉ đạo của
Viện Tăng Thống,
Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất.
Chương trình phiên dịch được soạn thảo trên quy một rộng lớn, nhưng
do bởi hoàn cảnh chiến tranh cho nên chỉ mới
thực hiện được
một phần nhỏ. Một phần của
thành quả này về sau được
ấn hành năm 1993 bởi Viện
Nghiên cứu Phật học Việt nam, trực thuộc
Giáo hội Phật giáo Việt Nam, dưới
danh hiệu “Đại
tạng Kinh Việt Nam.”
Thành quả này là các kinh thuộc bộ A-hàm được phân công bởi
Hội đồng Phiên dịch Tam tạng, trong đó, Trường A-hàm và Tạp A-hàm do TT Thiện Siêu, TT
Trí Thành và ĐĐ Tuệ Sỹ thuộc Viện Cao đẳng
Phật học Hải đức Nha Trang; Trung A-hàm và Tăng nhất A-hàm do TT Thanh Từ, TT Bửu Huệ, TT
Thiền Tâm thuộc Viện Cao đẳng
Phật học Huệ Nghiêm Saigon.
Ngoài ra, một phần phân công khác cũng đã được
hoàn thành như:
TT
Trí Nghiêm: Đại
Bát Nhã (
Huyền Trang dịch, 600 cuốn) thuộc bộ Bát-nhã
TT
Trí Tịnh: Kinh Ma-ha Bát-nhã-ba-la-mật (
Đại phẩm) thuộc bộ Bát-nhã;
Kinh Diệu pháp Liên hoa (La-thập dịch), thuộc bộ
Pháp hoa;
Kinh Đại phương Quảng Phật Hoa nghiêm (bản
Bát thập) thuộc bộ
Hoa nghiêm, và
toàn bộ Đại bảo tích.
Các bản dịch này cũng đã được
ấn hành nhưng
do bởi đệ tử của các Ngài chứ chưa đưa vào
Đại tạng kinh Việt nam.
Những vị được phân công khác chưa thấy có
thành quả được
công bố.
Mặc dù với
nỗ lực to lớn, nhưng do
hoàn cảnh nhiễu nhương của đất nước nên
thành tựu rất khiêm nhượng. Thêm nữa, các
thành tựu này cũng chưa hội đủ
điều kiện và
thời gian thuận tiện được
hiệu đính và
biên tập theo
tiêu chuẩn nghiên cứu và
phiên dịch Phật điển trong
trình độ nghiên cứu Phật giáo hiện đại của
thế giới, do đó cũng chưa thể được
dự phần trong
sự nghiệp phiên dịch và
nghiên cứu Phật học trên quy mô quốc tế, như
cống hiến của
Phật giáo Việt nam cho
cộng đồng nhân loại trong
sự nghiệp hoằng dương Chánh pháp chung của
toàn thể Phật tử thế giới vì lợi ích và
an lạc của hết thảy mọi loài
chúng sanh.
Sự nghiệp như vậy không thể là
cống hiến cá biệt của một
cá nhân hay tập thể, của một
Giáo hội hay hệ phái, mà là
sự nghiệp chung của
toàn thể Tăng
tín đồ Phật giáo Việt nam, không chỉ
một thế hệ, mà
liên tục trong nhiều
thế hệ, cùng
tồn tại và
tiến bộ theo đà thăng tiến của
xã hội và
nhân loại. Trên hết là
báo đáp ân đức của
Phật Tổ, đã vì
an lạc của
chúng sanh mà
trải qua vô vàn
khổ hạnh, qua
vô số a-tăng-kỳ kiếp. Thứ đến,
kế thừa sự nghiệp hoằng pháp lợi sanh của Thầy Tổ để cho
ngọn đèn Chánh pháp luôn luôn được thắp sáng trong
thế gian.
Vì vậy,
chúng tôi khẩn thiết, trên
nương nhờ uy thần nhiếp thọ của Chư Phật và
Thánh Tăng, cùng với sự tán trợ của chư vị
Trưởng lão hiện tiền trong hàng
Tăng bảo, kêu gọi sự hỗ trợ
cống hiến bằng tất cả
tâm nguyện và
trí lực, bằng tất cả
hằng sản và
hằng tâm, của
bốn chúng đệ tử Phật, cho
sự nghiệp hoằng pháp đệ nhất
tối thắng này được tiến hành
vững chắc và
liên tục từ
thế hệ này
cho đến nhiều
thế hệ tiếp theo,
duy trì ngọn đèn Chánh pháp tồn tại lâu dài trong
thế gian vì lợi ích và
an lạc của hết thảy
chúng sanh.
Mùa Phật đản 2552 – Mậu tý 2008
Trí Siêu – Tuệ Sỹ
cẩn bạch