Quê tôi nước Việt mến yêu Giữa mùa mưa bão cũng nhiều đau thương Biển đông sóng cuộn từng cơn Hoàng Sa đâu thể tách rời Trường Sa…
Tôi viết lên đây! Bài thơ trong nghẹn ngào nước mắt Trong nức nở bi thương ai oán Nói không thành lời Ôi! Những chiếc áo đỏ màu LARUNG GAR thánh thiện
Những Tăng Ni Phật tử Đã ngã xuống đất đỏ màu máu Bởi những người lính đằng đằng sát khí Những chiếc giày nhà binh tàn bạo giẫm đạp lên Anh nhân danh ai? Chị nhân danh ai? Hỡi những người lính mất hết tình người Các Anh các Chị sao bạo tàn hung dữ Bắn giết Người tu hành phá tan cửa Phật
Lửa từ bi… lửa đốt cháy bạo tàn Những ngọn đuốc sống Của chư Tăng Ni Phật tử đồng bào Tây Tạng Không khuất phục trước cái ác Không hề sợ bọn ác nhân Không chùn chân trước làn tên mũi đạn Vẫn Bi Trí Dũng đứng lên thắng tiến Để thắp sáng Để đánh thức lương tri lòng người Và tinh thần Đấu Chiến Thắng Phật Để bảo tồn màu xanh của thánh địa Để Đức Phật muôn đời còn mãi trong tim Trên đỉnh đồi tâm linh Trên đỉnh cao Phật giáo LARUNG GAR Sẽ bất diệt còn mãi đến ngàn sau
Himalaya ơi tuyết phủ giá băng Vẫn nghe trên đỉnh vô ngần Phật Quang Tiếng kinh như Hải Triều Âm Vang trên thung lũng thiết tha cội nguồn Thiêng liêng sắc đỏ nhiệm mầu Vượt xa thế sự lối vào Lạt Ma Nguyện cầu thánh địa LARUNG GAR Từ bi dập tắt hận thù sân si.