QUÊ HƯƠNG CỰC LẠC
Việt Dịch: HT Thích Thiền Tâm
Phật Học Viện Quốc Tế Xuất Bản
Không Cốc Đại Sư (Đại sư họ Trần tên Cảnh Long, người ở Ngô huyện. Thuở còn bé ngài đã ăn chay, ưa ngồi ngay thẳng nhắm mắt, dường như người tu thiền định. Sau ngài theo Lai Vân Hòa Thượng học về đại pháp; đến 28 tuổi xuất gia ở Hổ Khâu. Kế đó, đại sư vào núi Thiên Mục, kham khổ tham cứu, một hôm bỗng nhiên tỉnh ngộ đến cầu chứng nơi ngài Lại Vân, được ấn khả, Đại sư tuy ngộ được tâm tông, song việc tự tu khuyên người, đều theo Tịnh Độ. Ngài từng làm 108 bài thi Tịnh Độ lựu hành ở đời. Ngài lại xây cho mình cái cốt tháp ở Tiền Đường tự làm lời minh, thường ở trong đó tu hành cho đến khi viên tịch)
Đại sư nói: Một môn
niệm Phật là đường
lối tu hành thẳng tắt.
Hành giả phải xét rõ thân này
giả dối, việc thế như
chiêm bao, duy
cõi tịnh là đáng nương về, câu
niệm Phật là có thể nhờ cậy. Rồi tùy phận mà niệm hoặc mau hoặc chậm, hoặc tiếng thấp tiếng cao, đều không câu ngại. Chỉ nên để cho
thân tâm nhàn đạm, thầm nhớ chẳng quên, khi hưởn, gấp, động, tịnh, vẫn một niệm không khác. Niệm như thế, ngày kia
xúc cảnh chạm duyên, bỗng nhiên
tỉnh ngộ. Chừng ấy mới biết cõi
Tịch Quang Tịnh Độ không rời nơi đây, Phật
A Di Đà chẳng ngoài tâm mình. Nếu
lập tâm muốn cầu tỏ ngộ thì
trở lại thành
chướng ngại, nên chỉ
lấy lòng tin làm
căn bản, chẳng
tùy theo tạp niệm mà thôi.
Hành trì như thế, dù không tỏ ngộ, khi chết cũng được sanh về
Tây Phương, theo
giai cấp mà
tiến tu, không còn lo
thối chuyển.
Kinh Đại Tập nói: “Niệm Phật lớn tiếng có mười
công đức:
1) Đánh tan
hôn trầm mê ngủ.
2)
Thiên ma kinh sợ.
3)
Tiếng vang khắp
mười phương.
4)
Ba đường ác được dứt khổ.
5) Tiếng bên ngoài không
xâm nhập.
6)
Niệm tâm không
tán loạn.
7) Mạnh mẽ
tinh tấn.
8) Chư Phật
vui mừng.
9)
Tam muội hiện tiền.
10)
Vãng sanh về
Tịnh Độ.