SỐNG NHƯ NGỌN NẾN GIỮA ĐỜI
Thích Tánh Tuệ
Có những buổi chiều, tôi ngồi bên hiên chùa lặng nhìn ánh hoàng hôn loang trên mái ngói cũ, và tự hỏi: "Giữa bao bộn bề, đâu là ý nghĩa thực sự của đời người?"
Con người sinh ra, lớn lên, bươn chải, tranh đấu… Có người thành công, người thất bại, người được yêu thương, người bị lãng quên. Nhưng rồi cuối cùng, ai cũng phải buông bỏ tất cả, trở về với cát bụi. Có phải chăng, điều quan trọng nhất trong cuộc đời không nằm ở những gì ta sở hữu, mà ở những gì ta để lại trong trái tim người khác?
Sống thánh thiện – không phải là làm thánh. Mà là sống sao cho tâm hồn mình trong trẻo như sương mai, lời nói mình lành như cơn gió nhẹ, và trái tim mình rộng mở như cánh đồng sau mưa. Là biết dừng lại trước khi tổn thương một ai đó. Là biết cúi đầu xin lỗi, biết nắm tay người khác khi họ gục ngã. Là biết khóc cho nỗi đau của tha nhân như thể chính mình đang đau.
Một đời sống thánh thiện không cần ồn ào, không cần ánh đèn sân khấu. Nó diễn ra trong thầm lặng – nơi một đứa trẻ được yêu thương mà không bị đánh đòn, nơi một cụ già được nghe lắng nghe dù câu chuyện lặp lại đến trăm lần. Nó nằm trong từng việc nhỏ: nhường ghế xe buýt, không buông lời cay nghiệt, tha thứ dù tim còn đau, và không nhẫn tâm với bất kỳ sinh linh nào – dù là một cánh kiến đang bò trên tay.
Sống lương thiện không cần phải đi tu hay ẩn dật, mà là giữa chợ đời xô bồ, tâm ta vẫn giữ được ánh sáng của lòng trắc ẩn. Là mỗi tối đặt lưng xuống ngủ, ta thấy lòng mình an. Và khi một ngày nào đó ta nhắm mắt xuôi tay, người khác nhớ về ta bằng một cái mỉm cười, hơn là tiếng thở phào nhẹ nhõm.
- Bạn thân mến, hãy sống như một ngọn nến.
Lặng lẽ tỏa sáng. Lặng lẽ cháy.
Lặng lẽ tan đi… để lại một chút ấm áp trong đêm.
- Vui thay! điều ác không làm!
Vui thay! Việc thiện lại chăm làm hoài
Tự tâm thanh lọc trong ngoài
Ấy là giáo pháp trọn đời Thế Tôn!
(Kinh Pháp Cú thi hóa 183)
Về dưới bóng Từ Bi
Con về dưới bóng Từ Bi
Nghe miền tâm thức viễn ly não phiền
Cõi lòng nở đóa bình yên
Giọt sương tan giữa chân nguyên cội nguồn.
Biết đời vui ẩn dấu buồn
Biết hân hoan đã vô thường một bên.
Nguyện từ nay dứt lãng quên
Sống đời tỉnh thức thắp đèn Tuệ tri.
Con về rũ áo mê si
Nhìn con ánh mắt lưu ly Phật cười.
Như Nhiên -Thích Tánh Tuệ