TỪ NGUỒN DIỆU PHÁP
Thích Nữ Trí Hải
Nhà Xuất Bản Tôn Giáo Hà Nội 2003
10. PHÉP LẠ VÀ THẦN THÔNG Chúa Jésus cũng có thần thông mà Kinh Thánh gọi là Phép Lạ. Một điểm tương đồng giữa hai đấng giáo chủ là, theo Kinh Thánh, thì khi về đến thành Jérusalem, quê hương của Ngài, Chúa Jésus không làm “phép lạ” được. Đức Phật của chúng ta cũng vậy, khi về đến thành Ca tỳ la vệ, Ngài không biến hóa thần thông. Vì sao vậy? Vì muốn cho phép lạ hay thần thông hiển hiện, phải cần có đức kính tín của chúng sinh làm duyên phụ với oai thần của Phật hay Chúa. Chúa Ki-tô khi trở về Jérusalem, người trong thành đã quá quen biết Ngài từ lúc còn thơ ấu, do cảm thấy gần gũi, thân thiết, họ không có lòng kính tín nhiều đối với Ngài như dân chúng các nơi khác. Vì vậy Ngài không hiện “phép lạ”. Đức Phật khi trở về Ca tỳ la vệ cũng thế.
Ta có thể kết luận rằng: phép lạ có là do lòng tin hay ngược lại, nếu có đủ lòng tin, thì sẽ thấy phép lạ. Không tin, thì có phép lạ trước mắt cũng không thấy.
Ngày nhỏ chị em chúng tôi thường lên núi thăm người chị tu hành. Người trụ trì một am thất tĩnh mịch. Một buổi chiều, khi tiễn chân chúng tôi ra cổng, đứng dưới hàng mai rực rỡ trổ bông. Người cầm vạt áo dài của tôi lên, nói với một nụ cười từ ái:
– Áo đẹp quá hí. Em có bao giờ nghĩ, làm sao mà em có được những chiếc áo tốt như vậy để mặc hay không? Mình không dệt, không may, mà luôn luôn có áo mặc lại toàn áo tốt áo đẹp nữa. Em có thấy “lạ” không?
Mấy lời
lơ lửng của chị
vậy mà làm cho tôi
suy nghĩ cả tuần. Phải, quanh tôi có những người cày ruộng suốt ngày mà không
đủ ăn, dệt vải suốt ngày mà không đủ mặc, xây lâu đài cho người khác ở mà chính mình thì không có lấy một mái nhà, phải rày đây mai đó dựng chòi ở tạm, con cái thất học khốn cùng... Thật là
phép lạ khi tôi không dệt vải mà có áo mặc, không cày ruộng mà có cơm ăn. Lời chị nói rất đúng.
Lớn lên lìa tục
xuất gia theo chị, tôi
may mắn được chị dạy vỡ lòng bốn quyển Luật Tiểu, một bộ sách để lại một
ấn tượng sâu xa trong
tâm hồn tôi hơn bất cứ
tuyệt tác nào của
văn học thế gian. Học đến
uy nghi thờ kính Phật, tôi
cảm động nhất là câu “ăn một bữa cơm, uống một bát nước, thường không quên ơn Phậ”. Tôi nhớ đến cái
phép lạ chị đã chỉ cho tôi ngày nào, và bây giờ tôi gặp lại “phép lạ” đó
hằng ngày vào mỗi
bữa ăn, trong mỗi tách nước uống, trong mỗi
vật dụng của
thập phương thí chủ cúng dường.
Mong sao tất cả
mọi người cùng thấy “phép lạ” thường ngày, để nhớ ơn Phật
tràn trề, ơn
chúng sinh lai láng, để biết
thương yêu và
kính trọng tất cả. Được
vậy thì thế gian này sẽ
hóa thành tịnh độ ngay tức khắc.