SÁNG SUỐT, DỊU DÀNG VÀ CỞI MỞ Trong việc thực tập Thiền định và trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta có ba đức tính mà chúng ta cần phải nuôi dưỡng, khai thác và phát huy. Chúng ta đã thực sự có những đức tính này rồi nhưng chúng nên được làm cho chín muồi. Đó là: Sự sáng suốt, sự dịu dàng và tính cởi mở.
Khi thuyết pháp, đức Phật không dạy chúng ta là những người xấu xa hay chúng ta đã phạm phải một vài lỗi lầm nào đó–dù bẩm sinh hay không– đã làm cho chúng ta trở nên ngu ngốc, không sáng suất, nóng nảy hơn là dịu dàng, bảo thủ hơn là cởi mở. Ngài chỉ dạy rằng có một sự hiểu lầm ngờ nghệch ở nơi mỗi chúng ta. Chúng ta đều có chung những gì có thể thay đổi, có thể nhận biết như thử chúng ta đang ở trong một căn phòng tối và ai đó chỉ ngọn đèn cho chúng ta. Chúng ta không có lỗi lầm gì khi chúng ta ở trong phòng tối. Đó chỉ là một tình huống si mê, ngờ nghệch, nhưng thật may là đã có người chỉ ngọn đèn cho chúng ta. Nó đã thật sự thắp sáng cuộc đời chúng ta. Chúng ta đã có thể đọc sách, nhìn ngắm mọi người, nhận biết màu sắc của những bức tranh trên tường, xem những con vật bé nhỏ ra vào căn phòng...
Tương tự như vậy, nếu nhận thấy được những hạn chế của chúng ta một cách sáng suốt, dịu dàng và hòa nhã, nhận thức một cách đầy đủ, rồi biết cởi mở, cởi mở hơn nữa, chúng ta sẽ thấy rằng thế giới bao la hơn nhiều, tươi sáng và đẹp đẽ hơn những gì chúng ta nhận thấy trước đây. Nói cách khác, chiếc chìa khóa để nhận thức hoàn hảo và ít thiển cận hơn chính là khả năng nhìn nhận một cách rõ ràng chúng ta là ai và chúng ta đang làm gì.
Cái lỗi lầm ngờ nghệch làm cho chúng ta bị kẹt trong cách sống thiển cận, u mê và xuống dốc là chúng ta không bao giờ tự khuyến khích để nhận biết mọi sự với tinh thần hòa nhã. Thay vào đó, lại có một sự hiểu lầm căn bản rằng chúng ta cần phải cố gắng hết mình để trở thành một con người tốt hơn con người sẵn có của mỗi chúng ta, rằng chúng ta phải cải thiện chính mình, rằng nếu chúng ta biết cách trốn khỏi những khổ đau, chúng ta sẽ trở nên hạnh phúc. Đó là sự hiểu lầm ngờ nghệch mà tất cả chúng ta đều có, nó đã làm cho chúng ta không hạnh phúc.
Thiền tập là nhận thức rõ về thân thể chúng ta đang có, về tâm trí chúng ta đang là, về những tình huống chúng ta đang gặp phải, về công việc chúng ta đang làm và về mọi người xung quanh ta. Tức là chúng ta phải nhận thức chúng ta phải sống như thế nào đối với các sự vật hiện tượng trong thế giới này. Chúng ta phải nhận thức được tư tưởng và tình cảm hiện có của chúng ta, ngay chính ở giây phút này, tại căn phòng này, trên chiếc ghế này. Thiền tập không phải là cố gắng xua tan đi tất cả, không phải là cố gắng trở nên một con người khác hơn con người hiện hữu của chúng ta, mà phải nhận thức được tất cả một cách sáng suốt, rõ ràng và hòa nhã. Qua khóa Thiền tập này, chúng ta sẽ khơi mở được tính hòa nhã, sự sáng suốt bẩm sinh và khả năng cởi bỏ những tâm niệm hẹp hòi, phải cởi mở cả đối với những tư tưởng và tình cảm của chính mình, cởi mở đối với tất cả những ai mà chúng ta gặp trên thế gian này, phải làm sao cho đầu óc và con tim của chúng ta được rộng mở.
Đây không phải là một kế hoạch cải thiện, nó không phải là một dự tính mà trong đó chúng ta cố gắng để trở nên tốt hơn con người đang là của chúng ta. Nếu bạn có tính nóng nảy và bạn cảm thấv rằng nó làm hại bạn và những người khác, bạn có thể nghĩ rằng bạn ngồi một tuần hay một tháng bạn sẽ loại bỏ được tính nóng nảy của bạn–bạn sẽ trở thành một con người hiền lành mà bạn luôn muốn trở thành. Một lời mắng nhiếc sẽ không bao giờ được thốt ra từ đôi môi xinh tươi như hoa huệ trắng của bạn. Vấn đề là sự mong mỏi đổi thay sẽ trở thành một hình thức nóng giận trong bạn và trở thành một chướng ngại cho chính sự thực tập của bạn. Một vấn đề khác là sự âu sầu của chúng ta, dù muốn hay không, cũng ảnh hưởng sức khỏe của chúng ta. Các chứng loạn thần kinh và sự khôn ngoan của chúng ta cũng được tạo ra bởi cùng một thứ chất liệu. Nếu bạn ném đi các chứng loạn thần kinh thì bạn cũng ném đi trí khôn của bạn. Một người trong khi giận dữ họ tiêu hao rất nhiều năng lượng, năng lượng đó là những gì làm cho anh ta trở nên quá bực bội trong mình nhưng đó cũng là thứ năng lượng cần thiết cho sự sống. Đó là lý do mà chúng ta phải yêu thương con người đó. Ý tưởng ở đây không phải là bạn phải nỗ lực vứt bỏ cơn giận dữ của bạn mà bạn phải làm quen hay trở thành bạn của nó, quan sát nó một cách rõ ràng với sự sáng suốt và lòng chân thành và cũng quan sát nó với sự hòa nhã, dịu dàng. Điều đó không có nghĩa là tự phê phán bạn là một con người xấu, cũng không có nghĩa là nên bênh vực chính bạn bằng cách nói rằng: “Như vậy là tôi đúng, tôi làm vậy là tốt. Những người kia thật là khủng khiếp và tôi thật sự đúng khi luôn nổi giận với họ”. Sự hòa dịu ở đây không phải là bạn phải đè nén cơn giận dữ cũng không phái là để cho nó bộc lộ ra ngoài. Nó là một cái gì đó dịu dàng hơn và cởi mở hơn. Sự hòa dịu này liên quan đến việc làm thế nào để bạn nhận thức được những cảm giác của sự giận dữ, và có ý niệm về bản thân bạn là ai và bạn đang làm gì để cởi bỏ cơn giận đi. Bạn cũng có thể cởi bỏ dần những điều nhỏ nhặt đáng tiếc thường đi đôi với cơn giận và bắt đầu nhận thức rõ ràng phương pháp mà bạn sử dụng để xử lý mọi việc. Như vậy, cho dù đó là một cơn giận, một sự khao khát, một nỗi tị hiềm, một nỗi sợ hãi hay một nỗi chán chường–bất cứ nó là gì–điều quan trọng là bạn không nên cố gắng vứt bỏ nó đi, mà phải trở nên thân thiện với nó. Điều đó có nghĩa là hãy nhận biết nó một cách đầy đủ, với một sự mềm mỏng và làm thế nào để một khi bạn đã hiểu được nó một cách đầy đủ thì hãy buông bỏ nó đi.
Kỹ thuật Thiền tập thật ra là sự trau dồi tính chính xác, hòa dịu và khả năng cởi mở–chúng là những tính chất vốn đã hiện hữu trong mỗi chúng ta. Chúng không phải là những gì chúng ta cần phải đạt được mà là những gi chúng ta cần phải khơi mở, khai thác và phát triển trong thân tâm mình. Bây giờ tôi xin trình bày về kỹ thuật Thiền tập và xin chỉ ra phương thức để khơi mở những đặc tính này.
Sự chính xác
Đầu tiên bạn phải có một tư thế ngồi vững chãi và sau đó hãy chú ý đến từng hơi thở ra của bạn. Đây chỉ là những hơi thở ra bình thường của bạn chứ không phải là những hơi thở được vận chuyển hoặc điều khiển bởi một cách thức nào đó. Hãy hòa cùng với hơi thở ra của bạn, cảm nhận và dường như xúc chạm được nó khi nó thoát ra. Điều này có vẻ đơn giản nhưng để thực sự hòa vào hơi thở đó và cứ thế đối với từng hơi thở đòi hỏi phải có một sự nỗ lực thật sự và sự chính xác. Khi bạn ngồi xuống và bắt đầu thực tập Thiền, sự kiện bạn luôn luôn quay về với hơi thở sẽ giúp bạn có được tính chính xác, rõ ràng và sự sáng suốt của trí óc. Chỉ với một sự kiện là bạn luôn luôn quay trở lại với hơi thở và bạn cố gắng với một cách thức dịu dàng, hòa nhập sâu sắc với mỗi hơi thở sẽ giúp làm minh mẫn trí óc của bạn.
Phần tiếp theo của kỹ thuật này là khi nhận thấv bạn đang suy nghĩ, bạn hãy tự nói với chính mình: “Suy nghĩ” . Việc này cũng đòi hỏi sự chính xác cao độ. Thậm chí nếu bạn thức dậy từ một giấc mơ và nhận thấy rằng mình đang suy nghĩ, bạn hãy lập tức quay trở về hơi thở của mình và ngay lúc đó bạn nên dừng lại một chút và tự nói với chính mình: “Suy nghĩ”. Dùng từ ngữ này như việc đính một nhãn hiệu lên một vật nào đó, bởi vì nhãn hiệu đó giúp bạn tạo được sự chính xác. Nó được đính đúng vào lúc bạn nhận thấy rằng bạn đang suy nghĩ, và chỉ điều đó thôi, không thêm không bớt, chỉ “Suy nghĩ”. Hòa nhập vào hơi thở của bạn giúp bạn khơi mở
sự chuẩn xác trong tâm trí bạn. Tâm trí bạn trở nên sáng suốt và ổn định. Khi bạn ngồi Thiền bạn có thể ý thức về điều này.
Sự dịu dàng
Nếu chúng ta chỉ nhấn mạnh ở sự chuẩn xác, việc thực tập của chúng ta có thể sẽ trở nên quá khắt khe và quá mang tính chiến đấu. Nó cũng có thể là quá nhắm đến mục đích. Vì thế chúng ta cũng nên nhấn mạnh về sự dịu dàng. Một điều rất hữu ích trong khi thực tập Thiền là bạn hãy vun đắp và khơi mở một ý niệm đầy đủ về sự thư giãn.
Tôi nghĩ bạn sẽ chú ý rằng khi trở nên tập trung hơn, chú tâm hơn và nhận thức rõ ràng hơn thì bạn cũng sẽ nhận thấy phần bụng của bạn có vè căng thẳng và đôi vai của bạn có xu hướng trở nên quá cứng chắc. Sẽ rất hửu ích nếu bạn nhận thấy điều này và nhẹ nhàng thư giãn phần bụng, vai và cổ của bạn. Nếu bạn cảm thấy khó thư giãn, bạn hãy thư giãn từ từ, dịu dàng và
kiên nhẫn.
Khi hơi thở đi ra, nó không những làm chín muồi sự chuẩn xác trong trí óc của bạn, nó còn mang lại đặc tính dịu dàng tự nhiên của nó. Đặc tính này mang tính chất của yêu thương, ấm áp và dịu dàng, bởi vì sự chú ý đối với hơi thở là một sự chú ý rất nhịp nhàng. Nếu bạn đang thực tập một phương pháp dạy rằng: “Hãy tập trung vào hơi thở và hãy chú ý 100% vào hơi thở” (cũng có những phương pháp như vậy và chúng rất hữu ích), phương pháp đó có thể phát triển, trau dồi sự chính xác nhưng nó không có sự hoà dịu. Nhưng vì phương pháp này có thể đạt đến sự chuẩn xác và cả sự dịu dàng, nên chúng ta chỉ tập trung khoảng 25% sức chú ý vào hơi thở, một
tỉ lệ
tương đối nhỏ.
Sự thật của
vấn đề là nếu bạn tập trung vào
hơi thở và chỉ vào
hơi thở mà thôi, bạn sẽ không
nhận biết được về người ngồi kế bên bạn, về những
ngọn đèn tắt hay đỏ, về
âm thanh của
đại dương.
Tuy nhiên, trong
phương pháp này, bởi vì bạn nhìn, cái nhìn không quá chăm bẳm và bởi vì cá quá trình
thực tập là một quá trình cởi mở, mặc dù bạn đang chú ý vào
hơi thở, bạn cũng không phải
bỏ ra ngoài tất cả những gì đang xảy ra.
Vì vậy, bạn chỉ cần tập trung 25% vào
hơi thở của bạn. Những sự
nhận thức khác thì không
đặc biệt lắm, chỉ
đơn giản là bạn đang sống trong căn phòng này với tất cả những điều khác đang xảy ra ở đây. Cho nên
chúng tôi đưa ra sự hướng dẫn: “Hãy chú ý đến
hơi thở của bạn, hãy sống với mỗi hơi thở”, và đó là những gì
chúng ta cần phải làm. Nhưng sự
chỉ dẫn rằng sự chú ý chỉ khoảng 25% thật sự là một
ý tưởng cho thấy đó không phải là một bài tập về sự tập
trung tâm ý khi nó có một sự xúc chạm rất nhẹ nhàng lên
hơi thở đi ra. Hãy
tiếp xúc với mỗi
hơi thở và để nó đi ra một cách
tự nhiên. Sự
tiếp xúc là một sự
chính xác và cũng là sự êm dịu. Hãy xúc chạm nhẹ nhàng với
hơi thở và để nó thoát ra một cách nhẹ nhàng.
Nếu đối tượng của
Thiền tập là một cái gì đó
cụ thể, một cái gì đó không
biến dạng và có thể nắm bắt được–một
hình ảnh, một bức tượng hay một
dấu chân trên nền nhà hoặc là một ngọn nến–thì nó sẽ là một bài tập có tính tập trung hơn. Nhưng
hơi thở là một thứ rất khó nắm bắt; ngay cả nếu bạn muốn tập trung sức chú ý 100% cũng sẽ rắt khó, vì nó rất phù du quá nhẹ nhàng,
hư ảo và mênh mang. Khi
hơi thở là đối tượng của
Thiền tập, nó mang lại một
ý niệm về sự
dịu dàng và
mềm mỏng. Điều đó giống như bạn tập
trung tâm ý vào một cơn gió nhẹ, nhưng trong
trường hợp này nó là
hơi thở bình thường không có sự
sắp đặt.
Phương pháp dùng
hơi thở này được xem là một
phương pháp không có đích đến. Bạn không
thực tập nó để
đạt được điều gì, ngoại trừ là bạn
ý thức đầy đủ những giây phút
hiện tại ý thức về
hiện tại không phải là một đìều gì đó xảy ra và rồi bạn
đạt được nó; nó chỉ
đơn thuần là
ý thức về sự
dao động, sự
trôi chảy, sự vận chuyển và
sự tạo lập của sự sống; bạn sống với chính tiến trình của sự sống. Điều này cũng có
đặc tính êm dịu của nó. Nếu có một
mục đích mà bạn
cần phải đạt đến như là “vô tưởng” (một trong những cấp bậc Thiền chứng–ND) thì đó không phải là một sự êm dịu vì bạn phải
tranh đấu để
loại bỏ đi tất cà những
ý nghĩ và có lẽ bạn cũng khó
thành công được.
Sự kiện không có
mục đích sẽ làm tăng thêm yếu tính êm dịu.
Giây phút lúc bạn đính cho những
suy nghĩ của bạn nhãn hiệu “suy nghĩ” có lẽ là lúc mà theo
phương pháp thì bạn có thể trau dồi, phát triển tính hòa dịu,
thông cảm và lòng
yêu thương. Rinpoche thường nói rằng: “Hãy
để ý giọng điệu khi bạn nói “suy nghĩ””. Nó có thể là rất
nghiêm trang, nhưng thật ra nó chỉ là một lối
chuyển ngữ của câu: “Chết tiệt! Mày lại
suy nghĩ rồi–Tệ thật, mày thật ngu ngốc”. Bạn có lẽ sẽ nói rằng: “Mày thật ngu, mày đúng là một người
thực tập đáng nguyền rủa, mày không còn
hy vọng nữa”. Nhưng điều đó không là gì cả, tất cả những gì xảy ra là bạn phải
để ý. Thật tốt nếu bạn thật sự
để ý được. Bạn cảm nhận được
tâm trí của bạn đang
suy nghĩ liên tục và thật
tuyệt vời nếu bạn cảm nhận được như vậy. Cảm nhận như vậy rồi hãy để cho những
suy nghĩ đi qua và nói: “Suy nghĩ”. Nếu bạn
cảm thấy là mình quá khắc khe, hãy nói thêm
một lần nữa chỉ để cho thấy rằng bạn có thể nói điều đó với sự hòa dịu và tử tế. Nói cách khác là bạn đang khơi mở một
thái độ không có tính phán xét. Bạn không phải đang tự phê phán mình, bạn chỉ xem đó là gì với sự
chuẩn xác và hòa dịu,
quan sát những
suy nghĩ như chính những
suy nghĩ đó. Điều này
giải thích tại sao
phương pháp này khơi mở không chỉ tính
chuẩn xác mà cả sự
mềm mỏng, hòa dịu, một
ý thức cảm thông với chính người
thực hành. Sự
chân thật của tính
chính xác và sự
tốt đẹp của tính hòa dịu là những
đặc tính có thể làm bạn trở nên
thân thiện với chính bạn.
Vì vậy, cùng với sự
sáng suốt mà bạn có, giai đoạn này đã thật sự
nhấn mạnh tính chất mềm mỏng và êm dịu của kỹ thuật
thiền tập. Nếu bạn
cảm thấy thân thể quá
căng thẳng, hãy thư giãn. Nếu bạn
cảm thấy trí óc quá
căng thẳng, hãy thư giãn. Hãy cảm nhận sự hòa nhập của
hơi thở vào
không gian. Khi các
ý nghĩ nảy sinh, hãy
tiếp xúc chúng thật nhẹ nhàng như một chiếc lông chim
trôi nổi nhẹ nhàng trên sóng biển. Hãy để cho mọi điều trở nên êm dịu và hài hòa, nhưng
đồng thời cũng
thật
chuẩn xác và
sáng suốt. Cởi mở
Yếu tố thứ ba của
phương pháp thực tập này là đức tính cởi mở. Kỹ thuật dường như
đơn giản này sẽ giúp
chúng ta khơi mở khả năng cởi mở đối với những
tính cách nhỏ mọn và để cởi bỏ bất kỳ
kiến chấp nhỏ hẹp hay
mê muội nào đó. Sự
chuẩn xác và sự hòa dịu là những điều rất
rõ ràng. Bạn có thể trở nên
tinh tế hơn đối với
hơi thở của bạn,
tinh tế hơn đối với việc đính nhãn hiệu. Bạn có thể dễ dàng thư giãn phần bụng, phần vai và cả cơ thể bạn. Bạn cũng có thể
dịu dàng hơn đối với
hơi thở và dễ đồng cảm hơn trong việc đính nhãn hiệu cho mỗi
ý nghĩ của bạn. Nhưng cởi mở thì không
đơn giản chút nào. Đôi lúc nó như là kết quả của việc
thực tập sự
chuẩn xác và hòa dịu. Nói cách khác, khi bạn thật sự
chân thành với
phương pháp làm việc
chính xác và
chuyên cần, khả năng cởi mở dường như sẽ đến với bạn. Sự
khám phá của bạn về khả năng cởi mở cũng
dần dần gia tăng; bạn không
cần phải dùng
áp lực đối với nó. Bạn không
cần phải dùng
áp lực đối với sự
chính xác và đối với sự hòa dịu.
Tuy nhiên, trong khi bạn có thể tạo một
dự án từ sự
chính xác và có thể tạo một
dự án từ sự hòa dịu, bạn lại rất khó có một
dự án được tạo nên từ sự cởi mở. Tuy vậy, tôi sẽ
miêu tả phương pháp nào có thể giúp bạn
khám phá khả năng cởi mở của chính bạn.
Bạn có thể phân vân tại sao
chúng ta lại chỉ chú ý đến
hơi thở ra và chỉ
hơi thở ra của
chúng ta. Tại sao
chúng ta không chú ý đến
hơi thở ra và
hơi thở vào? Có những kỹ thuật thật
tuyệt vời hướng dẫn người
thực tập chú ý đến
hơi thở ra và
hơi thở vào. Nó thật sự làm
tinh tế trí óc của
chúng ta và mang lại một
trạng thái tập trung
liên tục và
duy nhất. Nhưng trong kỹ thuật này,
chúng ta chỉ chú ý đến
hơi thở ra; không có sự
chỉ dẫn đặc biệt nào cả
cho đến hơi thở ra
tiếp theo. Cái cố hữu trong kỹ thuật này là khả năng cởi mở vào cuối
hơi thở ra, bởi vì không có hướng dẫn nào cả về những gì
cần phải làm. Có một khả năng mà Rinpoche thường gọi là “sự gián đoạn”: Bạn tập trung chú ý vào
hơi thở khi nó đi ra và rồi chú ý khi nó
đi vào. Nó như thể là bạn dừng lại. Thật
vô ích khi nói rằng: “Đừng chú ý đến
hơi thở vào”–cũng giống như nói rằng: “Đừng nghĩ về một con voi màu hồng”. Khi bạn được dạy là không được chú ý về một điều gì, điều đó sẽ
trở thành một nỗi
ám ảnh.
Tuy nhiên,sự chú ý là ở
hơi thở ra và có một
ý niệm về sự chờ đợi
hơi thở ra
tiếp theo, không có một đối tượng nào cả. Người tập có thể chỉ cởi mở vào cuối
hơi thở ra.
Hơi thở đi ra và hòa vào
hư không, từ đó có một
ý niệm cởi bỏ
hoàn toàn không có gì để
bám víu cho đến hơi thở ra
tiếp theo.
Cho dù nó có khó
thực hiện khi bạn làm việc với sự chú ý vào
hơi thở ra, sự dừng nghỉ và chờ đợi vào sự chú ý đối với
hơi thở ra
tiếp theo,
cảm giác về sự cởi mở sẽ
dần dần hiện ra trong trí óc bạn.
Vì vậy bạn không cần
mong đợi gì cao xa hơn–chỉ
thực tập phương pháp này. Khi năm tháng
trôi qua,
quan niệm của bạn về
thế giới cũng
dần dần thay đổi. Bạn sẽ
biết điều gì cần cởi bỏ và điều gì cần cởi mở về phía những
tín điều và những
quan niệm hẹp hòi của bạn về sự vật.
Qua
thời gian,
kinh nghiệm về sự đính nhãn hiệu “suy nghĩ” trên những
ý nghĩ của bạn cũng
dần dần trở nên
rõ ràng hơn. Bạn có thể sẽ bị cuốn hút vào một
ảo tưởng, vào sự nhớ nghĩ về
quá khứ hay vào những
dự định của tương lai, như thử bạn đã lên máy bay và bay đến một nơi nào đó. Bạn có thể đang ở một nơi nào đó với những người khác; bạn đang
trang hoàng lại căn phòng của bạn hay đang vừa chợt có một niềm vui hay sự
buồn chán về những
kinh nghiệm mà bạn đã có, hay cũng có thể bị cuốn hút vào nỗi
lo nghĩ về những gì có thể xảy ra hay vào những niềm vui về những gì có thể xảy đến với bạn. Bạn
hoàn toàn bị cuốn hút vào những điều đó, như thể bạn đang ở trong một giấc mơ. Rồi bỗng nhiên bạn
nhận ra và bạn chỉ cần
hồi tỉnh lại. Điều đó xảy ra một cách tự động. Bạn chỉ cần nói với chính mình “suy nghĩ”; “nhớ nghĩ”, và ngay khi bạn đang nói, những gì bạn cần làm là hãy cởi bỏ đối với những
ý nghĩ đó của bạn. Bạn không nên
kềm chế những
ý nghĩ của bạn. Bạn
nhận biết chúng như là những “ý nghĩ” một cách
rõ ràng và rồi để chúng
trôi qua. Một khi bạn đã nắm được điều này, nó thật sự có
năng lực làm bạn có thể
quan sát được những
hy vọng, những
sợ hãi và tất cả những loại
ý nghĩ của bạn và bạn có thể
nhận ra là bạn đang nghĩ gì–mà không phán xét nó–chỉ để nó đi qua. Đây có lẽ là một trong những phương thức đáng
ngạc nhiên nhất mà bạn được hướng dẫn–khả năng
buông bỏ những
suy nghĩ của bạn–để khỏi bị
mắc kẹt vào những
ý nghĩ giận dữ hay vào những
ý tưởng đam mê,
lo lắng và
buồn chán của chính bạn.