Thư Viện Hoa Sen

PHỤ LỤC II Một thời khóa tu tập đơn giản tại nhà Cho người mới bắt đầu

ĐẾN VỚI ĐẠO PHẬT
MỘT CẨM NANG CHO NGƯỜI BẮT ĐẦU TÌM HIỂU
Tâm Diệu – Tịnh Thủy

Nhà xuất bản Ananda Viet Foundation

PHỤ LỤC II

MỘT THỜI KHÓA TU TẬP ĐƠN GIẢN TẠI NHÀ
Cho người mới bắt đầu

Lời mở đầu

Khi mới chập chững tiếp cận với đạo Phật, tâm lý chung của nhiều người thường là sự bối rối: "Tôi chưa biết phải bắt đầu thực hành từ đâu?", "Công việc hằng ngày của tôi quá bận rộn, không có nhiều thời gian", "Tôi không biết phải tụng kinh, ngồi thiền hay niệm Phật thế nào cho đúng pháp?".

Những băn khoăn ấy là hoàn toàn tự nhiên. Thế nhưng, Đức Phật luôn chỉ dạy rằng sự tu tập đích thực không bắt đầu từ những nghi thức quá lớn lao hay cầu kỳ. Nó bắt đầu ngay từ việc chuyển hóa chính mình trong từng sát-na của đời sống thường nhật. Một người sống giữa bổn phận gia đình, áp lực công việc và các mối quan hệ xã hội vẫn hoàn toàn có thể thực tập Phật pháp một cách trọn vẹn.

Dù là một người lớn tuổi, một người bận rộn, hay một người mới bắt đầu, điều quan trọng nhất không phải là hình thức bên ngoài, mà là: Tu tập bằng một tâm chân thành, đều đặntỉnh thức.

I. Thời khóa buổi sáng: Bắt đầu một ngày bằng sự tỉnh thức

Buổi sáng sớm là thời điểm không gian xung quanhtâm trí con người còn giữ được sự yên tĩnh, trong lành sau một giấc ngủ dài. Đây là khoảnh khắc vàng để ta quay về nuôi dưỡng nội tâm trước khi dòng đời hối hả cuốn ta đi. Một thời khóa đơn giản có thể thực hành bao gồm:

1. Thức dậy với lòng biết ơn

Ngay khi vừa mở mắt thức dậy, thay vì để tâm trí lập tức lao vào những lo toan, tính toán của ngày mới, hãy dành ra vài giây nằm yên tĩnh để nhận biết rõ rệt:

"Tôi vẫn còn có thêm một ngày mới nữa để sống, để hít thở." "Đây là một cơ hội quý báu nữa để học hỏi, sửa mình và thương yêu."

Năng lượng của lòng biết ơn sâu sắc này sẽ giúp tâm hồn mở rộng, đón nhận ngày mới bằng một tần số nhẹ nhàng, an vui.

2. Ngồi yêntheo dõi hơi thở (Từ 5 đến 20 phút)

Bác có thể chọn ngồi tĩnh tâm trên một chiếc ghế tựa thoải mái hoặc ngồi kiết già/bán già trên một chiếc bồ đoàn nhỏ.

  • Giữ cho cột sống lưng tương đối thẳng thắn nhưng không gồng cứng.
  • Toàn bộ cơ thể buông lỏng, thả lỏng các cơ mặt và bờ vai.
  • Nhẹ nhàng đặt bầu chú ý vào dòng chảy của hơi thở tự nhiên qua đầu mũi.

Trong lúc này, không cần cố gắng dùng lực để ép buộc tâm trí phải hoàn toàn trống rỗng. Hãy cứ để tâm tự nhiên, chỉ cần làm một người quan sát tỉnh táo:

  • Khi hơi thở đi vào, nhận biết: "Tôi đang thở vào."
  • Khi hơi thở đi ra, nhận biết: "Tôi đang thở ra."

Nếu có bất kỳ một suy nghĩ, hình ảnh nào chợt xuất hiện cắt ngang, ta chỉ cần nhẹ nhàng nhận biết nó mà không phán xét, rồi khẽ khàng dẫn tâm trở về neo đậu vào hơi thở hiện tiền. Đây chính là những bước đi chập chững nhưng vững chắc đầu tiên của Chánh niệm.

3. Khởi tâm từ bi

Sau vài phút tâm ý đã tạm thời lắng dịu nương theo hơi thở, hãy thầm tự nhắc nhở và gửi đi những niệm lành:

  • "Mong cho tự thân tôi được bình an, mạnh khỏe và nhẹ nhàng."
  • "Mong cho những người thân yêu trong gia đình tôi được bình an."
  • "Mong cho vạn vật, muôn loài xung quanh được giảm bớt khổ đau, thắt mở oán thù."

Đây chính là phương pháp tưới tẩm, nuôi dưỡng tâm Từ bi. Một ngày mới được khởi sự bằng lòng thương yêu rộng lớn chắc chắn sẽ có xu hướng trôi đi một cách bình yên, ít va chạm hơn.

II. Thời khóa trong ngày: Đưa Phật pháp vào từng sinh hoạt

Phần cốt tủy và có giá trị nhất của việc tu tập hoàn toàn không chỉ giới hạn trong khoảng thời gian chúng ta ngồi yên trên bồ đoàn. Bản chất của tu tập là đem sự tỉnh thức hòa tan vào trong từng hơi thở của cuộc sống hằng ngày.

1. Thực tập Chánh niệm trong những hành động bình thường

  • Khi ăn cơm: Hãy biết rõ mình đang ăn. Nhìn sâu vào thức ăn để thấy công lao của người chuẩn bị, của thiên nhiên vũ trụ, ăn với sự biết ơntiêu thụ một lượng vừa đủ, không khởi tâm tham đắm món ngon hay chê bai món dở.
  • Khi bước đi: Hãy cảm nhận trọn vẹn từng bước chân tiếp xúc với mặt đất. Biết rõ thân thể mình đang di chuyển, buông xả bớt những suy nghĩ viển vông.
  • Khi làm việc: Chú tâm hoàn toàn vào công việc trước mắt. Khi tâm bắt đầu bị kéo đi bởi những lo lắng mơ hồ về tương lai hay luyến tiếc quá khứ, lập tức dùng hơi thở để kéo tâm về.

Những công việc tưởng chừng như bình thường nhất, nếu được soi chiếu bởi ánh sáng của sự tỉnh thức, đều nghiễm nhiên trở thành những bài thực hành Phật pháp sâu sắc.

2. Thực tập Chánh ngữ trong giao tiếp hằng ngày

Mỗi ngày, hãy tập thói quen làm một người quan sát lời nói của chính mình. Trước khi định thốt ra một lời nói, hãy dừng lại một nhịp và tự vấn bằng bộ lọc:

  1. Lời nói này có đúng sự thật không?
  2. Lời nói này có thực sự cần thiết vào lúc này không?
  3. Lời nói này có mang lại lợi ích và sự hòa hợp cho người nghe không?

Một câu nói nhẹ nhàng, ái ngữ đúng lúc có thể cứu rỗi hoặc sưởi ấm cả một ngày của người khác; ngược lại, một lời nói thốt ra trong lúc nóng giận, thiếu kiểm soát có thể để lại một vết thương lòng rỉ máu rất lâu mới lành.

3. Thực tập quan sátnhận diện tâm mình

Trong suốt một ngày dài va chạm với đời sống, khi có những cơn lốc cảm xúc mạnh mẽ bất thần xuất hiện như: cơn giận dữ, nỗi lo âu, niềm buồn phiền, hay lòng ghen tỵ... hãy lập tức thực hiện việc dừng lại.

Tuyệt đối đừng vội vàng đồng hóa mình với cảm xúc theo kiểu: "Tôi đang vô cùng giận dữ". Thay vào đó, hãy đứng ở vị trí của một người quan sát khách quan để nhìn sâu: "Đang có một trạng thái giận dữ khởi lên và vận hành bên trong tôi". Cách nhìn thông minh này sẽ tạo ra một khoảng cách an toàn giữa ta và cảm xúc, giúp ta không còn bị những cơn bão cảm xúc ấy hoàn toàn giật dây, điều khiển hành vi.

III. Thời khóa buổi tối: Nhìn lại một ngày sống

Trước khi chính thức khép mắt bước vào giấc ngủ, hãy dành ra khoảng 5 phút tĩnh lặng để nhìn quán chiếu lại toàn bộ một ngày đã trôi qua. Mục đích của việc này hoàn toàn không phải là để tự trách móc, dằn vặt bản thân trước những điều chưa làm tốt, mà là để học hỏi từ trải nghiệm thực tế.

Ta có thể nhẹ nhàng tự hỏi chính mình:

  • Hôm nay, tôi đã làm được những điều gì thiện lành và ý nghĩa?
  • Tôi đã nói được câu nói nào khiến cho người chung quanh vơi bớt muộn phiền, thêm phần vui vẻ không?
  • Có khoảnh khắc nào trong ngày tôi bị thiếu đi sự tỉnh thức hay không?
  • Tôi có thể cải thiện và làm tốt hơn điều gì vào ngày mai?

Đây chính là một hình thức tự phản tỉnh, tự quán chiếu vô cùng quan trọng giúp hành giả tiến bộ từng ngày trên con đường tu học.

IV. Đọc kinh và học Phật như thế nào cho đúng pháp?

Người mới học Phật hoàn toàn không cần thiết phải ép buộc mình phải đọc tụng quá nhiều kinh điển hàm súc ngay từ đầu. Điều cốt lõi là đọc tới đâu, hiểu sâu và mang ra thực hành được tới đó.

Bác có thể định hướng bắt đầu bằng:

  • Những cuốn sách kể về cuộc đời nhân văn của Đức Phật lịch sử.
  • Những bài kinh ngắn, có ngôn từ giản dị giảng giải về lòng từ bi, chánh niệm, và luật nhân quả.
  • Những tác phẩm Phật học ứng dụng được viết bằng ngôn ngữ hiện đại, gần gũi.

Sau mỗi trang sách, hãy luôn tự đặt câu hỏi: "Điều này có giúp ích gì cho đời sống thực tế của tôi không?", "Nó có giúp tôi bớt đi một chút lòng tham, bớt đi một chút cơn giận và bớt chấp trước hay không?". Nếu đọc rất nhiều, thuộc lòng nhiều thuật ngữ nhưng đời sống đối nhân xử thế hằng ngày vẫn vẹn nguyên sự ích kỷ, nóng nảy thì sự học ấy mới chỉ dừng lại ở vỏ bọc lý thuyết, chưa thực sự đi vào chiều sâu của tâm thức.

V. Thiền, niệm Phật và các phương pháp tu tập

Trong ngôi nhà lớn của Phật giáo vốn dĩ có rất nhiều phương pháp thực hành khác nhau để phù hợp với từng xu hướng tính cách của mỗi người:

  • Có người tìm thấy sự bình an thông qua thực tập Thiền quán (Vipassana).
  • Có người cảm thấy tâm mình dễ nhiếp phục nhất khi chuyên tâm Niệm danh hiệu Đức Phật.
  • Có người lại chọn con đường nghiên cứu kinh điển để phát triển tư duy Trí tuệ.
  • Có người lại dấn thân thực hành hạnh Bố thí, giúp đỡ những mảnh đời bất hạnh.

Những phương thức này tuy có sự khác biệt rõ rệt về mặt hình thức thực hiện, nhưng tất cả đều hướng về một đích đến duy nhất: Chuyển hóa nội tâm, giảm bớt Tham - Sân - Si, và tăng trưởng Trí tuệ cùng lòng Từ bi. Người mới học Phật nên lắng nghe tiếng nói bên trong để tìm ra một phương pháp thực sự phù hợp nhất với căn cơ, sức khỏehoàn cảnh sống hiện tại của mình mà không cần đứng núi này trông núi nọ.

VI. Một thời khóa gợi ý thiết thực cho người bận rộn

Nếu quỹ thời gian trong ngày của bác quá eo hẹp, hãy bắt đầu bằng một khung thời gian tối giản nhưng tinh gọn như sau:

  • Buổi sáng sớm: Dành đúng 5 phút ngồi yên lặng theo dõi dòng chảy của hơi thở. Ý thức phát nguyện sống một ngày thật thiện lành, tỉnh thức.
  • Trong ngày: Giữ vài phút chánh niệm ngắn ngủi khi đi bộ ra sân, khi uống một ngụm trà hay trước khi dùng bữa. Luôn tỉnh táo quan sát lời nói và những biến chuyển của cảm xúc.
  • Buổi tối trước khi ngủ: Dành đúng 5 phút nhìn lại ngày sống và nuôi dưỡng lòng biết ơn sâu sắc đối với cuộc đời.

Trong sự thực hành tâm linh, thời gian dài hay ngắn không phải là yếu tố quyết định tối hậu; chính sự đều đặn, bền bỉ ngày qua ngày mới là chìa khóa tạo nên sự chuyển hóa.

VII. Những điều người mới học Phật nên tỉnh táo tránh né

  1. Đừng vội vã chạy theo những hình thức bề ngoài: Giá trị đạo đứctâm linh của một người học Phật hoàn toàn không được cân đong đo đếm bằng tần suất đi chùa, bằng việc sở hữu bao nhiêu chuỗi hạt cao cấp, hay việc tham gia vào bao nhiêu nghi lễ hoành tráng. Thước đo duy nhất chính là sự chuyển biến tích cực, sự bình an thực sự diễn ra ngay trong nội tâm của bạn.
  2. Đừng mong cầu có kết quả quá nhanh chóng: Tu tập tinh thần là một tiến trình giống hệt như việc gieo trồng một cái cây đại thụ. Ta không thể vừa mới gieo hạt giống xuống đất ngày hôm nay mà lại đòi hỏi ngày mai cây phải lập tức đơm hoa kết trái ngọt. Tiến trình này đòi hỏi sự kiên nhẫn, thời gian dấn thân và sự chăm sóc thầm lặng mỗi ngày.
  3. Tuyệt đối đừng so sánh hành trình của mình với người khác: Mỗi một con người sinh ra trên đời đều sở hữu những hoàn cảnh sống, căn cơ, sức khỏehệ thống nhân duyên, nghiệp lực hoàn toàn khác nhau. Điều quan trọng duy nhất là bước đi của chính chân mình trên con đường tự hoàn thiện, chứ không phải là việc nhìn ngó, phán xét xem người khác đi nhanh hay đi chậm hơn mình.

Kết luận

Một thời khóa tu tập đích thực hoàn toàn không cần phải cố gắng gồng mình để trở nên quá phức tạp hay nặng nề. Đạo Phật luôn bắt đầu từ những điều vô cùng gần gũi, dung dị: một hơi thởý thức, một lời nói chân thành, một hành động thiện lành và một cái tâm biết hướng thiện quay về nương tựa chính mình.

Người học Phật không cần phải cố gắng biến mình thành một ai đó hoàn toàn xa lạ hay lập dị; bạn chỉ cần mỗi một ngày trôi qua giúp bản thân trở nên: bình tĩnh hơn một chút, thấu hiểu hơn một chút, và thương yêu cuộc đời này nhiều hơn một chút. Đó chính là sự tiến bộ chân thực nhất trên con đường tu học vượt thời gian.