KINH DIỆU PHÁP LIÊN HOA
Giảng Giải: Hoà Thượng Tuyên Hoá
Hán dịch: Ngài Cưu Ma La Thập
Việt dịch: Tỳ Kheo Thích Minh Định
Phẩm thần lực của Như Lai thứ hai mươi mốt
Thần là tự tại lực, chẳng tạo làm thêm. Thần ở đây thuộc về bên trong, lực thuộc bên ngoài. Vì bên trong có thần, nên bên ngoài có lực, nếu chẳng có thần thì chẳng có lực. Như Lai là một trong mười hiệu của Phật. Như là tĩnh, lai là động. Như cũng là tịch mặc, lai cũng là năng nhân. Năng nhân tức là làm được việc nhân từ của Phật. Tịch mặc tức là thành tựu tự tại thần lực của Phật. Thần lực của Như Lai, tức là thần thông diệu dụng không thể nghĩ bàn của Phật.
Ví như trong kinh này có nói, Đức Phật Thích Ca phân thân mười phương, đó là thần lực của Như Lai. Như Lai Đa Bảo đến pháp hội chứng minh Kinh Pháp Hoa, đó là thần lực của Như Lai. Bồ Tát từ dưới đất vọt lên, đó là thần lực của Như Lai. Phẩm Pháp Sư Công Đức, sáu căn hổ tương sử dụng, đó là thần lực của Như Lai. Cho nên, thần lực của Như Lai vô lượng vô biên, nói theo nghĩa rộng thì, hết thảy tất cả đều là thần lực của Như Lai thành tựu.
Bấy giờ, số đại Bồ Tát nhiều như hạt bụi của ngàn thế giới, từ dưới đất vọt lên, đều ở trước đức Phật, một lòng chắp tay chiêm ngưỡng tôn nhan của Phật, mà bạch Phật rằng : Đức Thế Tôn ! Chúng con đợi sau khi Phật diệt rồi, chỗ đức Thế Tôn phân thân ở các cõi nước diệt độ rồi, chúng con sẽ rộng nói kinh này.
Sau khi Đức Phật nói xong Phẩm Bồ Tát Thường Bất Khinh, thì có các vị đại Bồ Tát, nhiều như hạt bụi của ngàn thế giới, từ dưới đất vọt lên cùng đến ở trước Đức Phật, một lòng chắp tay chiêm ngưỡng tôn nhan của Đức Thế Tôn mà nói với Phật rằng : ‘’Đức Thế Tôn ! Chúng con đợi tương lai, khi Phật vào Niết Bàn rồi, sau khi phân thân của đức Thế Tôn ở bất cứ cõi nước nào diệt độ rồi, chúng con sẽ rộng nói bộ Kinh Diệu Pháp Liên Hoa này.’’
Các vị đại Bồ Tát từ dưới đất vọt lên, trong quá khứ đều là đệ tử của Đức Phật Thích Ca, hiện tại đến hội Pháp Hoa làm ủng hộ chúng, để ủng hộ đạo tràng.
Tại sao ? Vì chúng con cũng muốn tự mình được chân tịnh đại pháp, thọ trì, đọc tụng, giải nói, biên chép, cúng dường kinh này.
Vì sao ? Bởi vì chúng con cũng muốn chính mình đắc được chân tịnh đại pháp này, tức cũng là pháp quyền thật không hai. Chúng con muốn thọ trì, đọc tụng, giải nói, biên chép và cúng dường truyền bá kinh này.
Bấy giờ, đức Thế Tôn ở trước tất cả đại chúng Văn Thù Sư Lợi, vô lượng trăm ngàn vạn ức đại Bồ Tát, xưa kia trụ ở thế giới Ta Bà, và các Tỳ Kheo, Tỳ Kheo ni, cư sĩ nam, cư sĩ nữ, trời, rồng, Dạ Xoa, Càn Thát Bà, A Tu La, Ca Lâu La, Khẩn Na La, Ma Hầu La Già, người, chẳng phải người, hiện sức đại thần thông, bày tướng lưỡi rộng dài lên đến cõi trời Đại Phạm.
Lúc đó, Đức Thế Tôn ở trước tất cả đại chúng Bồ Tát Văn Thù, vô lượng trăm ngàn vạn ức các Bồ Tát xưa kia, đều trụ ở thế giới Ta Bà và tất cả Tỳ Kheo Tỳ Kheo Ni, tất cả cư sĩ nam, cư sĩ nữ, trời rồng tám bộ chúng, người, và chẳng phải người, hiện ra sức đại thần thông, phô bày tướng lưỡi rộng dài lên đến sắc giới cõi trời Đại Phạm.
Tất cả lỗ chân lông, đều phóng ra vô lượng vô số màu sắc quang minh, chiếu soi khắp mười phương thế giới. Chư Phật ngồi trên tòa sư tử dưới các cây báu, cũng lại như thế, bày tướng lưỡi rộng dài, phóng ra vô lượng quang minh.
Trên thân của Phật, mỗi lỗ chân lông đều phóng ra vô lượng vô số màu sắc quang minh, trong mỗi thứ quang minh, lại hiện ra đủ thứ màu sắc, chói sáng rực rỡ. Thứ màu sắc quang minh đó, chiếu soi khắp hết thảy mười phương thế giới. Chư Phật (phân thân của Phật Thích Ca) ngồi trên tòa sư tử dưới cội bồ đề, cũng bày tướng lưỡi rộng dài như thế. Trên thân của chư Phật, mỗi lỗ chân lông, cũng phóng ra vô lượng vô biên màu sắc quang minh, hổ tương chiếu soi.
Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, và chư Phật ở dưới cây báu, đều hiện thần lực trọn trăm ngàn năm, sau đó mới nhiếp tướng lưỡi lại, đồng thời phát ra tiếng cười nói nhỏ nhẹ, và tiếng gảy móng tay. Hai âm thanh đó, vang đến khắp thế giới của chư Phật trong mười phương, mặt đất đều sáu thứ chấn động.
Đức Phật Thích Ca và chư Phật ở dưới cội bồ đề, hiện thần lực trọn trăm ngàn năm, sau đó mới nhiếp tướng lưỡi lại. Mười phương chư Phật đồng thời phát ra tiếng cười nói nhỏ nhẹ, và tiếng gảy móng tay. Tiếng cười nói nhỏ nhẹ gọi là ý, tiếng gảy móng tay là âm ý. Nếu người nhập định, lỗ tai kia gảy móng tay ba cái, thì người đó có thể xuất định.
Hai âm thanh đó, vang truyền khắp thế giới của chư Phật trong mười phương. Mặt đất của mỗi thế giới đều sáu thứ chấn động. Chấn, hống, kích (thuộc về tiếng), động, dũng, khởi (thuộc về hình). Trong mỗi thứ chấn động, lại có ba thứ hiện tượng đó là động, biến động, đẳng biến động. Cộng lại hết thảy là mười tám thứ chấn động, tức cũng là cảnh giới: Mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý, sáu căn hổ tương sử dụng, biểu thị sáu căn, sáu trần, sáu thức, mười tám giới.
Chúng sinh ở trong đó, trời, rồng, Dạ Xoa, Càn Thát Bà, A tu la, Ca Lâu La, Khẩn Na La, Ma Hầu La Già, người, chẳng phải người, nhờ thần lực của Phật, nên đều thấy thế giới Ta Bà này. Ở dưới vô lượng vô biên trăm ngàn vạn ức các cây báu, đều có chư Phật ngồi trên tòa sư tử, và thấy đức Phật Thích Ca Mâu Ni, với đức Đa Bảo Như Lai, ngồi trên tòa sư tử ở trong bảo tháp.
Chúng sinh ở trong đó, có chư thiên, loài rồng, Dạ Xoa, Càn Thát Bàn, A tu la, Ca Lâu La, Khẩn Na La, Ma Hầu La Già, người, ác quỷ. Nhờ đại oai thần lực không thể nghĩ bàn của Phật Thích Ca, nên họ đều nhìn thấy thế giới Ta Bà. Ở dưới vô lượng vô biên trăm ngàn vạn ức các cây báu, đều có tòa sư tử, trên mỗi tòa sư tử đều có Phật ngồi ở đó. Lại thấy Phật Thích Ca Mâu Ni, và Đức Đa Bảo Như Lai, đều ngồi trên tòa sư tử ở trong bảo tháp, nhìn thấy rõ ràng.
Lại thấy vô lượng vô biên trăm ngàn vạn ức vị đại Bồ Tát, và hàng bốn chúng cung, kính vây quanh đức Phật Thích Ca Mâu Ni. Họ thấy như vậy rồi, thảy đều đại hoan hỷ được chưa từng có.
Họ lại thấy vô lượng vô biên đại Bồ Tát, từ dưới đất vọt lên, và tất cả bốn chúng đều cung kính vây quanh Đức Phật Thích Ca Mâu Ni. Sau khi họ nhìn thấy như vậy rồi, thì thảy đều sinh tâm đại hoan hỷ nói : ‘’Chúng ta chưa bao giờ thấy qua cảnh giới này, thật là không thể nghĩ bàn.’’
Lúc đó, chư Thiên ở trong hư không lớn tiếng xướng lên rằng : Qua đây vô lượng vô biên trăm ngàn vạn ức A tăng kỳ thế giới, có cõi nước Ta Bà, trong đó có vị Phật hiệu là Thích Ca Mâu Ni. Hôm nay vì các đại Bồ Tát nói kinh đại thừa, tên là Diệu Pháp Liên Hoa, pháp giáo hóa Bồ Tát, được Phật hộ niệm. Các vị nên thâm tâm tùy hỷ, cũng nên lễ lạy cúng dường đức Phật Thích Ca Mâu Ni.
Lúc đó, chư thiên ở trong hư không lớn tiếng nói : ‘’Xin đại chúng chú ý ! Qua đây có vô lượng vô biên trăm ngàn vạn ức A tăng kỳ thế giới, có cõi nước tên là Ta Bà. Trong cõi nước đó, có Phật ra đời hiệu là Phật Thích Ca Mâu Ni. Hiện tại, vì vô lượng vô biên đại Bồ Tát, diễn nói kinh đại thừa tên là Diệu Pháp Liên Hoa. Vì diệu pháp này thanh tịnh như hoa sen. Hoa sen sinh ở trong bùn mà chẳng nhiễm, hoa quả đồng thời rất thanh minh thần Thánh, cho nên lấy hoa sen làm tên kinh. Kinh Diệu Pháp Liên Hoa là vua trong các kinh. Bộ kinh này, là pháp giáo hóa đại Bồ Tát, bộ kinh này được mười phương chư Phật hộ niệm. Nếu hay thọ trì bộ kinh này, thì được mười phương chư Phật hộ niệm, mà đắc được cảnh giới trí huệ như biển. Các vị đại chúng nên thâm tâm tùy hỷ công đức, cũng nên lễ lạy cúng dường Phật Thích Ca Mâu Ni, thì chắc chắn có công đức vô lượng.’’
Các chúng sinh đó, nghe tiếng nói ở trong hư không rồi, đều chắp tay hướng về thế giới Ta Bà mà nói rằng : Nam Mô Thích Ca Mâu Ni Phật, Nam Mô Thích Ca Mâu Ni Phật, đem các thứ hoa, hương, chuỗi ngọc, phan lọng, và các thứ đồ nghiêm thân, châu báu vật quý giá, đều từ xa rải xuống thế giới Ta Bà.
Các chúng sinh đó, nghe tiếng nói ở trong hư không rồi, đại chúng đều chắp tay lại hướng về thế giới Ta Bà mà nói rằng : ‘’Nam Mô Thích Ca Mâu Ni Phật ! Nam Mô Thích Ca Mâu Ni Phật !‘’ Sau đó, họ dùng các thứ hoa, các thứ hương, các thứ chuỗi ngọc, các thứ phan lọng và các thứ mũ hoa, y tốt, đồ trang sức thân thể, với các châu báu vật quý, từ xa rải xuống thế giới Ta Bà.
Các thứ vật rải xuống đến từ mười phương, giống như mây tụ lại, biến thành màn báu, che khắp phía trên các đức Phật. Lúc đó, mười phương thế giới thông đạt vô ngại như một cõi Phật.
Các thứ vật rải xuống thế giới Ta Bà từ mười phương thế giới đến, giống như mây tụ lại biến thành màn báu, che khắp phía trên các Đức Phật ở thế giới Ta Bà. Lúc đó, mười phương thế giới đều thông đạt vô ngại, hợp thành một thế giới. Một thế giới và mười phuơng thế giới chẳng có phân biệt, thông đạt với nhau chẳng có chướng ngại.
Bấy giờ, đức Phật bảo đại chúng thượng hạnh Bồ Tát : Thần lực của chư Phật như thế, vô lượng vô biên không thể nghĩ bàn. Nếu ta dùng thần lực đó, trong vô lượng vô biên trăm ngàn vạn ức A tăng kỳ kiếp, vì chúc luỹ nói công đức của kinh này, thì không thể nói hết được.
Lúc đó, Phật
Thích Ca Mâu Ni bảo
đại Bồ Tát ở trong
thượng hạnh Bồ Tát, cũng có thể nói
Phật bảo đại chúng Bồ Tát từ
dưới đất vọt lên : ‘’Sức
tự tại thần thông của chư Phật, như sức
thần thông vô lượng vô biên không thể nghĩ bàn vừa nói ở trên. Nếu ta
dùng sức thần thông ấy, trong
vô lượng vô biên trăm ngàn vạn ức
A tăng kỳ kiếp thời gian, ta vì tất cả
chúng sinh chúc lũy. Dạy bạn làm việc gì đó là chúc,
việc làm chẳng nhàm chẳng
mệt mỏi là
chúc lũy. Khiến cho các Ngài
truyền bá Kinh Pháp Hoa, giải nói
Kinh Pháp Hoa,
công đức đắc được, ta không thể nói hết được.
Tóm lại, hết thảy tất cả pháp của Như Lai, tất cả thần lực tự tại của Như Lai, tất cả việc thâm sâu của Như Lai, đều diễn nói hiển bày ở trong kinh này.
Nói
tóm lại, hết thảy tất cả pháp của
Như Lai, tất cả
thần lực tự tại của
Như Lai, tất cả tạng
bí yếu của
Như Lai, tất cả việc
thâm sâu của
Như Lai, đều diễn nói ra ở trong
Kinh Pháp Hoa, chỉ bày cho các vị. Nói rõ
hiển bày ra, chẳng giống như lúc trước
giữ gìn diệu pháp.
Hiện tại nói toạc ra hết, vì muốn cho các vị biết pháp
thật tướng của
đại thừa.
Bởi thế, sau khi Như Lai diệt rồi, các ông nên một lòng thọ trì, đọc tụng, giải nói, biên chép, theo như pháp mà tu hành.
Đức Phật Thích Ca nói : ‘’Vì lẽ đó, cho nên sau khi
Như Lai diệt độ rồi, các ông nên
chuyên tâm nhất chí để
thọ trì Kinh Pháp Hoa này.’’ Bất cứ là
đọc tụng, hoặc vì người giải nói, hoặc biên chép, đều phải
y theo đạo lý nói ở trong
Kinh Pháp Hoa mà
tu hành.
Dù ở trong cõi nước nào, nếu có người thọ trì đọc tụng, giải nói biên chép, theo như trong kinh nói mà tu hành.
Bất cứ cõi nước nào, nếu như có người
thọ trì,
đọc tụng giải nói, biên chép kinh này, y chiếu theo
đạo lý nói trong
Kinh Pháp Hoa mà
tu hành, thì có
công đức không thể nghĩ bàn, đắc được
cảnh giới sáu căn dụng
với nhau.
Hoặc nơi nào có kinh này, hoặc ở trong vườn, hoặc ở trong rừng, hoặc ở dưới cây, hoặc ở phòng Tăng, hoặc ở nhà cư sĩ, hoặc ở trong Phật điện, hoặc ở hang núi khoáng dã, đều nên xây tháp cúng dường.
Bộ Kinh Pháp Hoa này ở chỗ nào, bất cứ là ở trong vườn, hoặc ở trong rừng, hoặc ở
dưới gốc cây lớn, hoặc ở trong phòng của
chư Tăng ở, hoặc ở trong nhà của
cư sĩ, hoặc ở trong
điện Phật, hoặc ở trong
hang núi, hoặc ở nơi khoáng dã, đều nên xây tháp để
cúng dường.
Tóm lại, phàm là nơi nào có
Kinh Pháp Hoa, đều phải
khởi tâm cung kính lễ lạy, hoặc
chắp tay, hoặc
đảnh lễ, đó là
lễ nghi mà
Phật tử nên biết.
Tại sao ? Nên biết nơi đó tức là đạo tràng. Chư Phật từ nơi đó mà đắc được quả vị Vô thượng chánh đẳng chánh giác, chư Phật từ nơi đó mà chuyển bánh xe pháp, chư Phật từ nơi đó mà vào Niết Bàn.
Tại sao chỗ nào có
Kinh Pháp Hoa, thì nên xây
bảo tháp cúng dường ? Nên biết nơi đó là
đạo tràng thành đạo của
Như Lai.
Mười phương chư Phật từ
Kinh Pháp Hoa, mà đắc được
quả vị Vô thượng chánh đẳng chánh giác.
Mười phương chư Phật từ
Kinh Pháp Hoa mà
chuyển bánh xe pháp,
mười phương chư Phật từ
Kinh Pháp Hoa mà vào
Niết Bàn, chứng được
thường lạc ngã tịnh bốn đức
Niết Bàn.
Bấy giờ, đức Thế Tôn muốn thuật lại nghĩa này, bèn nói bài kệ rằng :
Lúc đó,
Đức Phật từ bi muốn tường thuật lại
nghĩa lý ở trên vừa nói, bèn dùng kệ để nói.
Chư Phật bậc cứu đời
Trụ nơi đại thần thông
Vì khiến chúng sinh vui
Hiện vô lượng thần lực.
Bổn hoài của chư Phật là cứu đời, độ tất cả
chúng sinh lìa khổ được vui. Chư Phật trụ ở sức đại
thần thông, mới có thể
cứu độ chúng sinh, nếu giống như một số người, thì dùng
phương pháp gì để
cứu độ chúng sinh ? Vì muốn khiến cho tất cả
chúng sinh, được an vui cứu kính, cho nên mới hiện
vô lượng sức
thần thông.
Tướng lưỡi đến Phạm Thiên
Thân phóng vô lượng quang
Vì người cầu Phật đạo
Hiện việc ít có này.
Chư
Phật hiện tướng lưỡi rộng dài đến
cõi trời Phạm Thiên. Thân của chư Phật phóng ra
vô lượng màu
sắc quang minh, vì
chúng sinh cầu
Vô thượng Phật đạo, mới
hiện ra việc ít có như thế.
Tiếng chư Phật cười nói
Và tiếng gảy móng tay
Đều vang khắp mười phương
Đất sáu thứ chấn động.
Tiếng chư Phật cười nói
nhỏ nhẹ và tiếng gảy móng tay, hai thứ
âm thanh này tuy rất nhỏ, song có thể vang khắp
mười phương cõi nước, mặt đất của các nước đều phát sinh
sáu thứ chấn động.
Tiếng cười nói và tiếng khảy móng tay, là
cảnh cáo chúng sinh đừng "túy sinh mộng tử" (sống say chết mộng), phải mau
tỉnh ngộ,
thọ trì Kinh Pháp Hoa. Bằng không, thì
thời gian chẳng chờ đợi, trong nháy mắt thì
vô thường đã đến.
Lãng phí một đời, chẳng biết khi nào mới có cơ hội
đọc tụng kinh này.
Cổ đức có nói :
‘’Thân người khó được nay đã được,
Phật pháp khó nghe nay đã nghe;
Thân này đời này không độ,
Còn đợi khi nào mới
độ thân này !’’
Sau Phật diệt độ rồi
Vì hay trì kinh này
Chư Phật đều hoan hỷ
Hiện vô lượng thần lực.
Sau khi Phật vào
Niết Bàn, vì hay
thọ trì Kinh Pháp Hoa này, cho nên
mười phương chư Phật đều sinh tâm
hoan hỷ. Do đó,
hiện ra vô lượng sức
thần thông.
Bởi chúc lũy kinh này
Khen ngợi người thọ trì
Ở trong vô lượng kiếp
Không thể nói hết được.
Đức Phật chúc lũy tất cả
Bồ Tát, và tất cả
chúng sinh phải
thọ trì,
đọc tụng, giải nói, biên chép,
truyền bá kinh này, khen ngợi người
thọ trì Kinh Pháp Hoa,
trải qua vô lượng vô biên cũng khen ngợi chẳng hết được.
Công đức của người đó
Vô biên không cùng tận
Như mười phương hư không
Chẳng biết được bờ mé.
Người
thọ trì Kinh Pháp Hoa này, được
công đức chẳng có bờ mé, cũng chẳng
cùng tận.
Công đức đó
vĩnh viễn tồn tại, giống như
mười phương hư không tìm chẳng được bờ mé.
Có người nói : ‘’Tức nhiên
hư không chẳng có bờ mé, vậy
công đức mà
chúng ta thọ trì Kinh Pháp Hoa đại khái cũng chẳng có !‘’ Bạn hiểu được gì cũng chẳng có, thì hiểu được gì cũng đều có. Đây chẳng phải nói tựa như
hư không gì cũng chẳng có, mà là nói tựa như
hư không chẳng có bờ mé, là tỉ dụ
vô cùng vô tận. Trong
chân không vốn có
diệu hữu, bạn nhìn chẳng thấy
diệu hữu thì cho rằng chẳng có. Kỳ thật là có, bất quá bạn chẳng
minh bạch mà thôi.
Người hay trì kinh này
Tức là đã thấy ta
Cũng thấy Phật Đa Bảo
Và các Phật phân thân.
Lại thấy ta hôm nay
Giáo hóa các Bồ Tát.
Nếu người hay
thọ trì Kinh Pháp Hoa, thì thấy được
chân thân của Phật trong
quá khứ, cũng thấy được Phật
Đa Bảo đã
diệt độ trong
quá khứ, và tất cả Phật
phân thân của ta. Lại thấy ta
hiện tại ở trong
bảo tháp giáo hóa hết thảy các
Bồ Tát.
Người hay trì kinh này
Khiến ta và phân thân
Phật Đa Bảo diệt độ
Hết thảy đều hoan hỷ.
Người hay
thọ trì Kinh Pháp Hoa, hay làm cho ta và chư Phật
phân thân của ta, cùng với Phật
Đa Bảo diệt độ từ lâu, đều sinh tâm đại
hoan hỷ. Bởi vì người đó
tinh tấn đọc tụng, giải nói, biên chép,
truyền bá kinh này.
Mười phương Phật hiện tại
Và quá khứ vị lai
Cũng thấy cũng cúng dường
Cũng khiến được hoan hỷ.
Mười phương chư Phật hiện tại, và
quá khứ vị lai chư Phật cũng thấy được, cũng
cúng dường, cũng khiến cho chư Phật
ba đời, đều được
hoan hỷ.
Chư Phật ngồi đạo tràng
Đắc được pháp bí yếu
Người hay trì kinh này
Chẳng lâu cũng sẽ được.
Mười phương chư Phật ngồi ở
bồ đề đạo tràng, ngộ được tạng pháp
bí yếu. Người
thọ trì Kinh Pháp Hoa này, tương lai chẳng bao lâu, cũng sẽ đắc được pháp
bí yếu của chư Phật.
Người hay trì kinh này
Nơi nghĩa của các pháp
Danh từ và lời lẽ
Nhạo thuyết không tận cùng.
Như gió trong hư không
Tất cả chẳng chướng ngại.
Người hay
thọ trì Kinh Pháp Hoa, đối với
nghĩa lý của chư
Phật thuyết pháp, như danh từ và lời lẽ ở trong kinh, đều đắc được
cảnh giới nhạo thuyết
vô ngại biện tài. Giống như gió ở trong
hư không, chẳng bị vật gì làm
chướng ngại được.
Sau Như Lai diệt rồi
Hiểu kinh của Phật nói
Nhân duyên và thứ lớp
Theo nghĩa nói như thật.
Sau khi Phật vào
Niết Bàn, phải hiểu
kinh điển của Phật nói,
nhân duyên và thứ lớp.
Tùy thuận nghĩa lý trong kinh, giải nói
như thật, không thể làm trái ngược tâm ý của Phật.
Cổ đức có nói :
‘’Y văn
giải nghĩa tam thế Phật oan
Ly kinh
nhất tự tức đồng ma thuyết.’’
Do đó đủ biết, đối với nghĩa của kinh không thể
hiểu lầm, phải nên
cẩn thận.
Như ánh sáng nhật nguyệt
Phá trừ sự tối tăm
Người đó tại thế gian
Diệt được tối chúng sinh.
Giống như ánh sáng của
mặt trời mặt trăng, hay chiếu sáng phá trừ tất cả những nơi
tối tăm. Người
thọ trì Kinh Pháp Hoa ở trong
thế gian hành đạo, thì sẽ trừ sạch tâm
đen tối của
chúng sinh.
Đen tối ở trong tâm là gì ? Tức là
vô minh. Vì
vô minh nên
ngu si, có
ngu si thì có
phiền não. Cho nên
Phật pháp là
pháp bảo phá
vô minh. Phá
vô minh rồi thì chẳng còn
ngu si,
trí huệ sẽ
hiện tiền. Có
trí huệ thì
hiểu rõ sự lý, mới không làm việc
điên đảo. Cho nên sau khi
Đức Phật đắc đạo dưới cội
bồ đề rồi, Ngài bèn nói : ‘’Hết thảy
chúng sinh đều đầy đủ
trí huệ đức tướng của
Như Lai, song vì
vọng tưởng chấp trước nên không
chứng đắc.’’
Dạy vô lượng Bồ Tát
Rốt ráo trụ một thừa
Cho nên người có trí
Nghe rồi được công đức.
Giáo hóa vô lượng Bồ Tát, khiến cho họ
phát tâm bồ đề, hành
Bồ Tát đạo,
rốt ráo trụ ở một thừa, tức là
thành Phật. Bởi thế, phàm là người có
trí huệ,
nghe được thọ trì Kinh Pháp Hoa, có
công đức lợi ích như thế, nên siêng năng
thọ trì.
Sau ta diệt độ rồi
Nên thọ trì kinh này
Người đó trụ Phật đạo
Chắc chắn không còn nghi.
Đức Phật nói với
đại chúng trong
pháp hội rằng : ‘’Sau khi ta
diệt độ rồi,
mọi người nên
thọ trì Kinh Diệu Pháp Liên Hoa này, kinh này là kinh
thành Phật. Người
thọ trì Kinh Pháp Hoa này, thì sẽ trụ ở trong
Phật đạo hoàn toàn chẳng còn
nghi ngờ, tương lai
chắc chắn sẽ
thành Phật.’’