THIỆN PHÚC
DUY THỨC HỌC YẾU LƯỢC
ESSENTIAL SUMMARIES
OF THE STUDIES OF
THE VIJNAPTIMATRA
Copyright © 2024 by Ngoc Tran. All rights reserved.
No part of this work may be reproduced or transmitted in any form or by any means, electronic or mechanical, including photocopying and recording, or by any information storage or retrieval system without the prior written permission of the author, except for the inclusion of brief quotations. However, staff members of Vietnamese temples who want to reprint this work for the benefit of teaching of the Buddhadharma, please contact Ngoc Tran at (714) 778-2832.
Mục Lục Tập I
Table of Content Volume I
Mục Lục—Table of Content
Lời Đầu Sách—Preface
Phần Một—Part One: Vũ Trụ & Con Người Theo Quan Điểm Phật Giáo—The Universe & Human Beings In Buddhist Point of View
Chương Một—Chapter One: Sơ Lược Về Đạo Phật—A Summary of Buddhism
Chương Hai—Chapter Two: Vũ Trụ Quan Phật Giáo—Buddhist Cosmology
Chương Ba—Chapter Three: Nhân Sinh Quan Của Đạo Phật—Buddhist Outlook on Human Life
Chương Bốn—Chapter Four: Chúng Sanh Con Người—Human Beings
Chương Năm—Chapter Five: Các Thành Phần Vật Chất Và Tâm Linh Tạo Nên Một Chúng Sanh Con Người—Material& Spiritual Components of a Human Being
Chương Sáu—Chapter Six: Con Người Là Những Chúng Sanh Có Tâm Trí—Human Beings Are Living Beings That Have Developed Minds
Phần Hai—Part Two: Tâm Theo Quan Điểm Phật Giáo—Minds In Buddhist Points of View
Chương Bảy—Chapter Seven: Tổng Quan Về Tâm—An Overview of the Mind
Chương Tám—Chapter Eight: Đặc Tánh Và Sự Vận Hành Của Tâm—Characteristics and Functionings of Mind
Chương Chín—Chapter Nine: Bổn Tâm—The Original Mind
Chương Mười—Chapter Ten: Tâm Dẫn Đầu Chư Pháp—The Mind Is Leading All Dharmas
Chương Mười Một—Chapter Eleven: Chân Tâm Vọng Tâm—The True and False Minds
Chương Mười Hai—Chapter Twelve: Tâm Cảnh Như Nhất & Bất Khả Phân Ly—Mind and Environment Are One & Cannot Be Separated
Chương Mười Ba—Chapter Thirteen: Tướng Tâm—Mind of Distinctive Mark
Chương Mười Bốn—Chapter Fourteen: Tam Tâm Thể Tướng Dụng—Three Minds of Substance, Characteristics, and Function
Chương Mười Lăm—Chapter Fifteen: Ý Nghĩa Của Duy Tâm—Meanings of Mind Only
Chương Mười Sáu—Chapter Sixteen: Duy Tâm Tịnh Độ—The Pure Land Is In Your Mind
Chương Mười Bảy—Chapter Seventeen: Vô Tâm—Mind of Non-Existence
Phần Ba—Part Three: Thức Theo Quan Điểm Phật Giáo—Consciousnesses in Buddhist Point of View
Chương Mười Tám—Chapter Eighteen: Tổng Quan Về Thức—An Overview of Consciousnesses
Chương Mười Chín—Chapter Nineteen: Năm Thức Căn Bản—Five Basic Sensory Consciousnesses
Chương Hai Mươi—Chapter Twenty: Sơ Lược Về Tám Thức Theo Giáo Thuyết Phật Giáo—A Summary of the Eight Consciousnesses In Buddhist Teachings
Chương Hai Mươi Mốt—Chapter Twenty-One: Ý Căn & Thức Thứ Sáu Là Ý Thức—The Mind Faculty and The Sixth Consciousness: Mind Consciousness
Chương Hai Mươi Hai—Chapter Twenty-Two: Thức Thứ Bảy: Mạt Na Thức—The Seventh Consciousness: Klistamanas
Chương Hai Mươi Ba—Chapter Twenty-Three: Thức Thứ Tám: Tàng Thức A Lại Da—The Eighth Consciousness: The Storehouse Consciousness or Alaya Vijnana
Chương Hai Mươi Bốn—Chapter Twenty-Four: Tu Tập Tâm Thức Trong Tu Tập Phật Giáo—To Cultivate the Consciousnesses in Buddhist Cultivation
Chương Hai Mươi Lăm—Chapter Twenty-Five: Tu Tập Vô Thức—To Cultivate the Unconscious
Phần Bốn—Part Four: Duy Thức Tông Ấn Độ & Trung Hoa—The Indian & Chinese Vijnanavada
Chương Hai Mươi Sáu—Chapter Twenty-Six: Bồ Tát Thế Thân: Nhà Tiên Phong Xuất Sắc Trong Việc Đặt Nền Tảng Vững Chắc Cho Sự Thành Lập Duy Thức Tông Ấn Độ Về Sau Nầy—Bodhisattva Vasubandhu: An Outstanding Pioneer in Establishing a Firm Foundation for the Formation of the Vijnanavada Later
Chương Hai Mươi Bảy—Chapter Twenty-Seven: Duy Thức Tông Ấn Độ—The Indian Vijnanavada Sect
Chương Hai Mươi Tám—Chapter Twenty-Eight: Huyền Trang & Khuê Cơ: Sơ Tổ Duy Thức Tông Trung Hoa—Hsuan-Tsang & K’uei-Chi: The Founding Patriarch of the Chinese Vijnanavada
Chương Hai Mươi Chín—Chapter Twenty-Nine: Sơ Lược Về Kinh Điển Trong Duy Thức Tông—A Summary of Sutras in the Vijnanavada
Chương Ba Mươi—Chapter Thirty: Sơ Lược Về Những Bộ Luận Trong Duy Thức Tông—A Summary of Sastras in the Vijnanavada
Chương Ba Mươi Mốt—Chapter Thirty-One: Những Tông Phái Có Liên Hệ Với Duy Thức Tông—Other Sects That Are Related to the Vijnavada Sect
Phần Năm—Part Five: Những Giáo Pháp Được Dùng Để Trực Tiếp Giảng Giải Duy Thức Học—Teachings That Are Used to Directly Explain the Studies of the Consciousness-Only
Chương Ba Mươi Hai—Chapter Thirty-Two: Tám Nghĩa Của Duy Tâm—Eight Meanings of “Mind-Only”
Chương Ba Mươi Ba—Chapter Thirty-Three: Chân Không Diệu Hữu—True Void Is Wonderful Existence
Chương Ba Mươi Bốn—Chapter Thirty-Four: Chân Hữu Tánh—True Existence Nature
Chương Ba Mươi Lăm—Chapter Thirty-Five: Pháp Hữu Vi—Conditioned Dharmas
Chương Ba Mươi Sáu—Chapter Thirty-Six: Pháp Vô Vi—Unconditioned Dharmas
Chương Ba Mươi Bảy—Chapter Thirty-Seven: Quan Niệm Linh Hồn Trong Phật Giáo & Duy Thức Học—The Concept of a Soul in Buddhism & the Studies of the Consciousness-Only
Chương Ba Mươi Tám—Chapter Thirty-Eight: Dòng Chảy Bất Tuyệt Của Sự Sinh Tồn—Mind: Unceasing Flux of What We Call Existence
Chương Ba Mươi Chín—Chapter Thirty-Nine: Chân Đế Và Tục Đế—Ultimate and Conventional Truths
Chương Bốn Mươi—Thuyết Vô Ngã Trong Giáo Thuyết Phật Giáo—The Doctrine of Selflessness in Buddhist Teachings
Chương Bốn Mươi Mốt—Chapter Forty-One: Chấp Trước—Attachments
Chương Bốn Mươi Hai—Chapter Forty-Two: Ngã Chấp—Attachments to an Ego
Chương Bốn Mươi Ba—Chapter Forty-Three: Mười Tám Cảnh Giới—Eighteen Realms
Chương Bốn Mươi Bốn—Chapter Forty-Four: Cảnh Giới Vô Sắc—Formless Realms
Chương Bốn Mươi Lăm—Chapter Forty-Five: Pháp Tướng Như Huyễn—All Things Are Illusions
Chương Bốn Mươi Sáu—Chapter Forty-Six: Thiện & Ác Theo Quan Điểm Phật Giáo—Good and Evil In Buddhist Point of View
Chương Bốn Mươi Bảy—Chapter Forty-Seven: Thiện Pháp & Bất Thiện Pháp—Kusala Dharmas & Akusala Dharmas
Chương Bốn Mươi Tám—Chapter Forty-Eight: Trung Đạo Trong Giáo Thuyết Phật Giáo—The Middle Path In Buddhist Teachings
Chương Bốn Mươi Chín—Chapter Forty-Nine: Niết Bàn Theo Quan Điểm Phật Giáo—Nirvana In Buddhist Point of View
Phần Sáu I—Part Six I: Duy Thức Học Yếu Lược-Phần I—Essential Summaries of the Vijnaptimatra-Part I
Chương Năm Mươi—Chapter Fifty: Tổng Quan Về Duy Thức Học—An Overview of the Studies of the Vijnaptimatra
Chương Năm Mươi Mốt—Chapter Fifty-One: Tổng Quan Và Ý Nghĩa Của Nhân Trong Duy Thức Học—An Overview and Meanings of Causes in the Studies of the Consciousness-Only
Chương Năm Mươi Hai—Chapter Fifty-Two: Tổng Quan Và Ý Nghĩa Của Duyên Trong Duy Thức Học—An Overview and Meanings of Conditions in the Studies of the Consciousness-Only
Chương Năm Mươi Ba—Chapter Fifty-Three: Bốn Trợ Duyên Trong Giáo Thuyết Duy Thức Học—Four Sub-Causes or Conditions in The Studies of the Consciousness-Only
Chương Năm Mươi Bốn—Chapter Fifty-Four: Tổng Quan Và Ý Nghĩa Của Quả Trong Duy Thức Học—An Overview and Meanings of Effects in the Studies of the Consciousness-Only
Chương Năm Mươi Lăm—Chapter Fifty-Five: Yếu Lược Về Thức Theo Duy Thức Học—Essential Summaries of Consciousnesses in the Vijnaptimatra
Chương Năm Mươi Sáu—Chapter Fifty-Six: Vai Trò Của A Lại Da Thức Trong Duy Thức Học—Roles of the Alaya Consciousness In the Consciousness-Only
Chương Năm Mươi Bảy—Chapter Fifty-Seven: Vai Trò Của Mạt Na Thức Trong Duy Thức Học—Roles of the Klista-Mano-Vijnana in theConsciousness-Only
Chương Năm Mươi Tám—Chapter Fifty-Eight: Duy Thức Tam Chủng Thức—Three Kinds of Consciousness in the Mind-Only
Chương Năm Mươi Chín—Chapter Fifty-Nine: Chư Pháp Vô Ngã-Vạn Pháp Duy Thức—Egolessness of Phenomena--All Dharmas Are Created Only by the Consciounesses
Tài Liệu Tham Khảo—References
Lời Đầu Sách
________________________________________
Duy Thức Tông là một trong những trường phái chính của
truyền thống Đại thừa được
sáng lập vào thế kỷ thứ tư bởi ngài
Vô Trước,
nhấn mạnh tất cả mọi thứ đều là những
biến cố của tâm.
Duy Thức Tông còn được gọi là
Duy Thức Gia hay
Pháp Tướng tông. Nói về sự phát triển của
Duy Thức Tông tại
Ấn Độ, sau khi
trở về với
Đại Thừa,
Thế Thân đã
hệ thống hóa các
quan điểm triết học của
Du Già Tông, đã
quy định chủ điểm của tông nầy là “Duy Thức,” đặt sự
hiện hữu của tất cả
ngoại giới nơi thức. Nói tắt là chỉ có thức
hiện hữu. Trên
phương diện thể tánh luận, tông nầy đứng giữa các
tông phái chấp “Hữu” và chấp “Vô.” Nó
không chấp vào
học thuyết tất cả mọi
sự thể đều
hiện hữu, vì
quan niệm rằng không có gì ngoài
tác động của tâm, cũng
không chấp vào
học thuyết chẳng có gì
hiện hữu, vì
quả quyết rằng có sự
hiện hữu của các thức. Tông nầy
hoàn toàn tán
đồng học thuyết “Trung Đạo,” không bao giờ đi đến
cực đoan của chủ trương “hữu luận” cũng như “vô luận.” Như vậy tông nầy có thể được mệnh danh là “Duy Tâm
Thực Tại Luận” hay “Thức
Tâm Luận.”
Danh hiệu chính thức của nó là “Duy Thức,” hay
Tánh Tướng Học, khảo cứu về
bản tánh và
sự tướng của các pháp.
Du già tông là một trường phái
tư tưởng khác, có
liên quan mật thiết với
Trung Quán;
tuy nhiên,
ảnh hưởng của
triết học Du Già Sankhya thấy rõ trong
Duy Thức tông do ngài
Vô Trước thành lập vào khoảng năm 400 sau Tây lịch, đặt
giải thoát trên
sự quán tưởng
nội quán được gọi là phép
Du Già. Các
luận sư nổi tiếng của trường phái nầy là
Vô Trước và
Thế Thân vào thế kỷ thứ tư,
An Huệ và
Trần Na vào thế kỷ thứ năm,
Pháp Trì và
Pháp Xứng vào thế kỷ thứ bảy,
Tịch Hộ và
Liên Hoa Giới vào thế kỷ thứ tám,
vân vân tiếp tục sự nghiệp của người
sáng lập bằng những
tác phẩm của họ và đã đưa trường phái nầy đến một
trình độ cao. Trường phái nầy
đạt đến đỉnh cao
ảnh hưởng trong
thời kỳ của
Vô Trước và
Thế Thân. Tưởng cũng nên
ghi nhận rằng chính
Vô Trước và
Thế Thân đã
biên soạn và
Giới Hiền đã hoàn chỉnh giáo thuyết
Duy Thức Tông như
chúng ta đang có hiện nay. Tên gọi
Du Già Hành Tông là do
Vô Trước đặt, còn tên
Duy Thức thì được
Thế Thân xử dụng.
Bộ
Du Già Sư Địa Luận nhấn mạnh rằng không có gì ngoài
ý thức và
ý thức là
thực tại cuối cùng.
Tóm lại, trường phái nầy dạy cho người ta
chủ nghĩa duy tâm chủ quan, nghĩa là chỉ có
ý tưởng là có thật. Bộ
Du Già Sư Địa Luận cho thấy rõ khía cạnh
thực hành của triết lý nầy, còn tên
Duy Thức (Vijnanavada) làm nổi bậc các
đặc điểm lý thuyết kinh Lăng Già (Lankavatara Sutra), một cuốn sách quan trọng của trường phái nầy, cho rằng chỉ có tâm ý (cittamatra) là có thực, còn những vật thể bên ngoài thì không. Những vật thể nầy không có thực, chúng như là mộng mơ
ảo ảnh. Tâm ý ở đây khác với
A Lại Da thức, vốn chỉ là kho chứa đựng
ý thức, tạo đối tượng cho sự đối ngẫu chủ thể và đối tượng. Về sau này có bộ sách
giải thích và
phê bình bộ
Du Già Sư Địa Luận (
Du Già Sư Địa Luận Thích), do ngài
Tối Thắng Tử Bồ Tát soạn, ngài
Huyền Trang dịch sang Hoa ngữ. Nói
tóm lại, tại
Ấn Độ,
tông phái Duy Thức chuyên chú vào việc
nghiên cứu Duy Thức Luận và các kinh sách cùng loại, nên có tên là
Duy Thức Tướng Giáo.
Tác giả các bộ sách nầy là
Vô Trước và
Thiên Thân, họ từng có một
đệ tử xuất sắc là
Giới Hiền, một người
Ấn Độ, sống trong
tu viện Na Lan Đà.
Giới Hiền là người đã lập ra
Duy Thức Tông tại
Ấn Độ và có nhiều
công lao trong việc sắp xếp các
kinh điển Phật Giáo. Tại
Trung Quốc, sau khi
Huyền Trang được
Giới Hiền trao cho bộ luận, đã lập nên
tông phái nầy. Về sau, tông nầy cũng có tên là
Pháp Tướng Tông và do một đồ đề của
Huyền Trang là
Khuy Cơ dẫn dắt.
Trong
Phật giáo,
giáo lý Duy Thức hay
giáo lý Du Già cho rằng chỉ có
duy thức bên trong là thực hữu chứ không phải là những vật thể bên ngoài. Cùng thế ấy, giáo
thuyết Pháp Tướng tông (
Duy Thức Gia) cho rằng
bản chất tối hậu của tất cả mọi thứ đều là tâm. Giống
như ý niệm
Duy Thức trong
Kinh Lăng Già, hết thảy
chư pháp đều ở bên trong cái tâm, không có pháp nào ở ngoài tâm (tâm có nghĩa là nhóm khởi lên các pháp; thức có nghĩa là
phân biệt các pháp). Giáo thuyết
Duy Thức cho rằng
vạn sự vạn vật hay các
pháp hữu vi đều từ duyên mà khởi lên, chứ không có
tự tánh.
Học thuyết của
Duy Thức tông chú trọng đến tướng của tất cả các pháp;
dựa trên đó,
luận thuyết về
Duy Thức Học được lập nên để
minh giải rằng ly thức vô
biệt pháp hay không có pháp nào tách biệt khỏi thức được.
Mục đích chính của
Duy Thức Học là
chuyển hóa tâm trong
tu hành để đi đến
giác ngộ và
giải thoát. Mặc dù tông nầy thường được
biểu lộ bằng cách nói rằng tất cả các pháp đều chỉ là thức, hay rằng không có gì ngoài thức;
thực ra ý nghĩa chân chính của nó lại
gắn liền với thuyết
Nhân Duyên trong giáo thuyết
Phật Giáo. Nói
duy thức, chỉ vì tất cả các pháp bằng cách nầy hay cách khác luôn luôn
liên hệ với thức. Thuyết nầy
dựa vào những lời dạy của
Đức Phật trong
Kinh Hoa Nghiêm, theo đó
tam giới chỉ
hiện hữu trong thức. Theo đó
thế giới ngoại tại không
hiện hữu, nhưng
nội thức phát hiện giả tướng của nó như là
thế giới ngoại tại.
Toàn thể thế giới do đó là tạo nên do
ảo tưởng hay do
nhân duyên, và không có
thực tại thường tồn nào cả.
Quyển sách nhỏ có tựa đề “Duy Thức Học Yếu Lược” này không phải là một
nghiên cứu thâm sâu về
triết thuyết Duy Thức của
Phật Giáo, mà nó chỉ trình bày yếu lược về
giáo lý Duy Thức, một trong những giáo thuyết
cốt lõi của
đạo Phật.
Phật tử chân thuần nên luôn nhớ rằng
tu tập chỉ có
hiệu quả khi
chúng ta chịu
áp dụng những
lời Phật dạy về
tâm thức cũng như
vai trò của nó trong
tu tập hằng ngày.
Đồng thời áp dụng những lời dạy nầy vào việc
thực tập những bài tập có
lợi ích được
liên kết với những mẫu mực đã được
thiết lập trong cuộc sống
hằng ngày của mình, làm cho
đời sống của
chúng ta trở nên yên bình,
tỉnh thức và
hạnh phúc hơn. Đối với người
Phật tử thuần thành, một khi đã
quyết định bước chân vào
con đường tu tập phải
kiên trì không thối chuyển; từng
bước một, phải
cố gắng hết sức mình để tạo ra một
cấu kết vững chắc của sự
bình an,
tỉnh thức và
hạnh phúc mỗi ngày. Lâu dần, sự việc này sẽ giúp mình có những
thói quen khiến cho cuộc sống của mình ngày càng
tốt đẹp hơn. Mà thật vậy, một khi
chúng ta đã có được những
thói quen này, chúng sẽ
trở thành những
thói quen tự nhiên. Một khi sự
tu tập đã được đưa vào
đời sống hằng ngày, thì
chúng ta sẽ luôn sống với chúng.
Phật tử thuần thành cũng nên luôn nhớ rằng
mục đích của người
tu Phật là
tự giác, nghĩa là
tự quán sát bằng cái trí của chính mình chứ không
dựa vào kẻ khác;
giác tha (sau khi tự mình đã
giác ngộ lại
thuyết pháp để
giác ngộ cho người khác, khiến họ được
khai ngộ và giúp họ rời bỏ mọi
mê lầm và
khổ não trong vòng luân hồi) rồi
cuối cùng mới đi đến
giác hạnh viên mãn, thoát ra khỏi
vòng luân hồi sanh tử ngay trong kiếp này. Chính vì những nét đặc thù vừa kể trên mà
giáo pháp nhà Phật trở nên
vô cùng đặc biệt.
Tuy nhiên, cũng chính
vì vậy mà
giáo pháp ấy cũng là một
vấn đề không dễ
lãnh hội như những
giáo pháp khác. Cuộc
hành trình của người
tu Phật đòi hỏi nhiều
cố gắng và
hiểu biết liên tục. Chính vì thế mà mặc dù
hiện tại đã có quá nhiều sách viết về
Phật giáo, tôi cũng mạo muội
biên soạn bộ “Duy Thức Học Yếu Lược” song ngữ Việt Anh nhằm
giới thiệu giáo lý Duy Thức của nhà Phật một cách tổng quát cho
Phật tử ở mọi
trình độ,
đặc biệt là những người
sơ cơ. Những mong sự đóng góp nhoi nầy sẽ mang lại
lợi lạc cho những ai mong cầu có được cuộc sống
an bình,
tỉnh thức và
hạnh phúc.
Cẩn Đề,
Thiện Phúc Preface
_________________________________________
The Vijnanavada or the School of Consciousness-Only is one of the major schools in the Mahayana tradition founded in the fourth century by Asanga that emphasized everything is mental events. It is also called the Dharmalaksana. Talking of the development of the Vijnanavada in India, Vasubandhu, when he was converted to Mahayana by his brother and succeeded in the systematizing the philosophical views of the Yogacara School, designated the tenet of the school as Mere Ideation (Vijnaptimatra), attributing the existence of all the outer world to inner ideation. In short, holding that nothing but ideation exists. As to ontology this school stands between the realistic and nihilistic schools, given above. It adheres neither to the doctrine that all things exist, because it takes the view that nothing outside the mind (mental activity) exists, nor to the doctrine that nothing exists, because it asserts that ideations do exist. It firmly adheres to the doctrine of the mean, neither going to the extreme of the theory of existence nor to that of non-existence. This school can, therefore, be called the “ideal-realism” or “Ideation Theory.” The academic name of this school is “Mere Ideation,” or Vijnaptimatra (Ideation Only), a study of Nature and Characteristics of dharmas or elements.
Yogacara is another school of thought, closely connected with with the Madhyamikas; however, the influence of the Samkhya-Yoga philosophy shows itself in the Yogacara school, founded about 400 A.D. by Asanga, which relied for salvation in introspective meditation known as Yoga. Noted teachers in the school such as Asanga and Vasubandhu in the fourth century, Sthiramti and Dinnaga in the fifth century, Dharmapala and Dharmakirti in the seventh century, Santaraksita and Kamalasila in the eighth century, etc. These famous monks continued the work of the founder by their writings and raised the school to a high level. The school reached its summit of its power and influence in the days of Asanga and Vasubandhu. It should be noted that Asanga and Vasubandhu themselves composed and Chieh-Hsien perfected the teachings of the Vijnaptimatra as we currently have nowadays. The appellation Yogacara was given by Asanga, while the term Vijnanavada was used by Vasubandhu.
The Yogacaryabhumi sastra emphasized the practice of meditation (yoga) as the most effective method for the attainment of the highest truth or bodhi. All the ten stages of spiritual progress (dasa bhumi) of Bodhisattvahood had to be passed through before bodhi could be attained. The Yogacaryabhumi sastra also emphasized the Vijnanavada on account of the fact that it holds nothing but consciousness (vijnaptimatra) to be the ultimate reality. In short, it teaches subjective idealism, or that thought alone is real. The Yogacaryabhumi sastra brings out the practical side of philosophy, while the Vijnanavada brings out its speculative features. The Lankavatara Sutra, an important work of this school, maintains that only the mind (cittamatra) is real, while external objects are not. They are unreal like dreams, mirages and ‘sky-flowers.’ Cittamatra, in this case, is different from alayavijnana which is the repository of consciousness underlying the subject-object duality. Later, a commentary on the Yogacaryabhmi-sastra, composed by Jinaputra, translated into Chinese by Hsuan-Tsang. In short, in India, two famous monks named Wu-Ch’o (Asanga) and T’ien-Ts’in (Vasubandhu) wrote some sastras on Vijnana. They had an outstanding disciple named Chieh-Hsien, an Indian monk living at Nalanda monastery. Later, Chieh-Hsien established the Vijnanavada school and contributed much to the arrangement of the Buddhist canons. In China, Hsuan-Tsang, to whom Chieh-Hsien handed over the sastra, founded this school in his native land. Later, the school was also called Dharmalaksana (Fa-Tsiang-Tsung) and was led by Kwei-Chi, a great disciple of Hsuan-Tsang.
In Buddhism, the doctrine of consciousness or the doctrine of the Yogacaras considers that only intelligence has reality, not the objects exterior to us. In the same manner, teachings of the Dharmalaksana sect also hold that all is mind in its ultimate nature. Similar to the concept of “Only Mind,” or “Only Consciousness” in the Lankavatara Sutra, the theory that the only reality is mental, that of the mind. Nothing exists apart from mind. Teachings of the Vijnaptimatra considers that everything arises from conditions and not being spontaneous and self-contained has no separate and independent nature. The doctrine of Idealism School concerns chiefly with the facts or specific characters (lakshana) of all elements on which the theory of idealism was built in order to elucidate that no element is separate from ideation. The main goal of the Studies of Consciousness-Only is to transform the mind in cultivation in order to attain enlightenment and liberation. Although it is usually expressed by saying that all dharmas are mere ideation or that there is nothing but ideation, the real sense binds closely to the general law of causation in Buddhist teachings. It is idealistic because all elements are in some way or other always connected with ideation. This doctrine was based on the teaching of the Buddha in the Avatamsaka Sutra, that the three worlds exist only in ideation. According to Ideation Theory, the outer world does not exist but the internal ideation presents appearance as if it were an outer world. The whole world is therefore of either illusory or causal nature and no permanent reality can be found.
This little book titled “Essential Summaries of the Studies of the Vijnaptimatra” is not a profound philosiphical study of the theory of Mind-Only in Buddhism, but a book that briefly points out essential summaries of the Studies of the Vijnaptimatra, one of the core Buddhist teachings. Devout Buddhists should always remember that cultivation is only effective when we actually apply the Buddha's teachings on mind and consciousnesses as well as their roles in daily cultivation. At the same time apply these teachings into practicing well-being exercises that are linked to established daily life patterns, makes our lives more peaceful, mindful, and happier. For devout Buddhists, once you make up your mind to enter the path of cultivation, should persevere and never have the intention of retreat; step by step, you should try your best to set a strong foundation on calmness, mindfulness and happiness. Over the times, this will help us form habits which make our life better and better. In fact, once we have these habits, they will become our natural habits. Once they become integrated in our lifestyle, we will always live with them. Devout Buddhists should also always remember the goal of any Buddhist cultivator is to achieve self-enlightening, that is examining with one’s own intelligence, and not depending upon another; enlightening or awakening of others, then achieve the final accomplishment, to go beyond the cycle of births and deaths right in this very life. For these particular reasons, the Buddhist Dharma becomes exceptionally special; however, it is also a matter not easily comprehensible. The Buddhist practitioners' journey demands continuous efforts with right understanding and practice. Presently even with so many books available on Buddhism, I venture to compose this booklet titled “Essential Summaries of the Studies of the Vijnaptimatra” in Vietnamese and English to introduce general and basic teachings of the Vijnaptimatra in Buddhism to all Vietnamese Buddhist followers, especially Buddhist beginners, hoping this little contribution will help Buddhists in different levels to understand on how to achieve and lead a life of peace, mindfulness and happiness.
Respectfully,
Thiện Phúc